Em chào mọi người, em là nữ sinh viên K31 khoa Công nghệ thông tin.

Trước hết, em xin cảm ơn mọi người đã dừng lại và xem bài của em, cũng như cảm ơn đội ngũ HUFLIT CONFESSIONS đã duyệt bài cho em.

Câu chuyện của em như sau: Em bị gia đình ép học CNTT dù em không mong muốn. Em đã có giãi bày việc em tự thấy bản thân không phù hợp với ngành này và khó có thể theo đuổi nó, trong các ngành thì em tránh CNTT đầu tiên nhưng gia đình em vẫn không quan tâm. Suốt hơn 2 tháng học ở trường, em đã cố gắng trau dồi kiến thức nhất có thể nhưng em vẫn không thể nào theo được. Giải tích em không hiểu, viết code em cũng phải xem lại ảnh chụp em mới viết được, em không có khả năng viết ra một bài hoàn chỉnh nếu thầy cô không chiếu code cho bọn em chụp, em cũng chẳng hiểu hàm đó để làm gì.

Trong suốt 12 năm học của em, em chưa bao giờ em bất lực như vậy. Mỗi ngày em đi học em đều cảm giác mình lạc lõng vì không biết tương lai định hướng sẽ như thế nào nữa. Em trầm tính nhưng kiểu cách của em không phải là ngồi lì rồi ngõ code được, em cũng muốn được học ngành mình mong muốn như mọi người. Em không muốn chôn vùi cả tương lai của em như vậy nhưng mà em không biết phải làm như thế nào hết.

Gia đình em bây giờ cũng bắt đầu khó khăn nợ nần (lên tới vài tỷ), dù nói là lo tiền học 3 năm rưỡi được cho em theo ngành này nhưng em thấy ngành này cũng cần đầu tư nhiều hơn như laptop,... Và với khả năng học tập của em bây giờ thì việc học lại môn là không phải không thể. Em không muốn nhà em vừa mất tiền, mất của mà em học chẳng ra đâu với ngành mà em không có khả năng theo học (việc học ở trường tư là một khoản đầu tư khá lớn với nhà em bây giờ).

Em không biết phải làm gì, giải quyết hay nói chuyện với gia đình như thế nào khi họ cứ muốn em sống theo cách họ mong muốn mà chẳng lắng nghe mong muốn của em một lần nào. Em thật sự mệt mỏi và bất lực lắm rồi. Nhìn anh chị chia sẻ được học ngành mình yêu thích, đam mê thật sự em cũng muốn như vậy. Em cũng muốn thanh xuân và thời sinh viên của em được rực rỡ như mọi người, em không muốn chôn vùi bản thân em trong sự mệt mỏi này.

Em nghĩ sẽ có nhiều anh chị kêu em đổi ngành rồi tự làm kiếm tiền trang trải nhưng mà gia đình em bảo thủ lắm. Nếu ba em mà biết em làm vậy chắc sẽ đánh em chết mất...

Em cảm ơn mọi người đã lắng nghe.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16390 23:04, 15/04/2026

Hiiiii. Em ngồi viết những dòng này là đã thi xong được 2 môn thôi ạ, em vẫn còn 5 môn nữa nhưng mà mới môn thứ 2 em hết hy vọng rrr... Em vừa nộp và bước ra khỏi phòng thi 3s là mắt em dâng trào rồi, khóc nguyên quãng đường về nhà. Mọi người sẽ hỏi là... Xem thêm

#16389 21:04, 15/04/2026

Hôm nay đã là ngày thứ 40 mình mất ngủ. Mình vừa ra trường khoảng 1 năm, công việc cũng chưa gọi là quá ổn định. Mình đã đọc được nhiều bài viết về tình cảm gia đình nhưng điều đó không đến với mình. Mình cũng có gia đình, có ba mẹ và các em, nhưng gia đình mình... Xem thêm

#16382 20:04, 12/04/2026

Gửi bạn thân nha! Đi học bài chung bạn kêu quên đem sách mượn sách tao, coi xong tao đã lấy cất rồi, muốn mượn coi thêm, đến giờ tao đi về nên tao để lại cho coi. Thứ Hai tuần này còn một môn chung nữa thì tao kêu đi học rồi trả sách cho tao, kêu hôm nay... Xem thêm

#16379 10:04, 12/04/2026

Em chào anh chị, em là K31 ngành Ngôn ngữ Trung. Em bị rớt 2 học phần. Em cảm thấy buồn và đang mông lung, không biết chọn đúng ngành không và em cũg cảm thấy rất ngại về việc học rớt môn nữa. Em không biết cái lúc mà mình phải đi học chung lại môn với khoá dưới... Xem thêm

#16376 17:04, 11/04/2026

Em chào anh chị ạ, em thuộc K27 và hiện tại chưa tốt nghiệp được vì em từng bảo lưu và môn học có sự thay đổi nên em vẫn phải đang đợi mở môn ạ. Em thấy bạn bè lần lượt ra trường mà chạnh lòng quá, em cũng muốn đến khi tốt nghiệp sẽ có ảnh kỉ niệm... Xem thêm