CÁI LU DI ĐỘNG

Trong mắt các bạn nam, mình là thế à? Một cái "lu", biết đi, biết thở, và biết đau. Hôm qua, mình đã vô tình trở thành trò đùa của ba người mà mình thậm chí không quen biết. Họ không nghĩ mình có thể nghe thấy. Hoặc tệ hơn, họ nghĩ mình nghe thấy cũng chẳng sao.

Mình cao gần 1m5. Và mình không ốm. Không phải là mình không cố gắng. Mình không phải là kiểu con gái bỏ bê bản thân, ăn uống vô tội vạ. Trái lại, mình ăn uống rất kiêng khem, rất đều đặn tập thể dục, mình hiểu rõ cơ thể mình. Nhưng "cơ địa" là một thứ trêu ngươi, nó không cho phép mình trở nên mảnh mai như hình mẫu mà người ta mong đợi.

Suốt một thời gian dài, mình đã học cách để "tự tin". Mình tự xây cho mình một lớp vỏ bọc, một câu thần chú: "Miễn sao mình khoẻ mạnh". Mình tin vào điều đó. Mình tin rằng giá trị của mình không nằm trên bàn cân.

Hôm qua, lớp vỏ bọc đó đã vỡ.

Mình đến lớp. Mọi chuyện vẫn bình thường. Mình bước vào, tìm một bàn trống và ngồi xuống. Mình hoàn toàn không biết rằng, ngay khoảnh khắc mình đặt lưng xuống ghế, mình đã trở thành tâm điểm của một trò đùa độc ác.

Phía sau mình, có ba bạn nam. Họ không nói nhỏ. Họ cười. Đó không phải là tiếng cười vui vẻ. Đó là thứ tiếng cười "hì hì", "khúc khích" cố đè nén lại, thứ âm thanh lén lút nhưng lại có sức sát thương lớn nhất. Tai mình ù đi. Mình không cần quay lại cũng biết họ đang nhìn mình.

Và rồi, giữa những tiếng cười đó, một vài từ lọt vào tai mình. Những từ đó như những mũi dao, phóng thẳng vào tim mình.

Mình sững người. Không phải là "hơi buồn". Là "sụp đổ".

Cái "xiu xíu" tự ti mà mình cố giấu bao lâu nay, nó không còn "xiu xíu" nữa. Nó phình to ra, bóp nghẹt lấy lồng ngực mình. Suốt cả buổi học hôm đó, mình không nghe được một lời nào của giảng viên. Mình chỉ ngồi gồng cứng người, giả vờ nhìn lên bảng, nhưng tâm trí mình trống rỗng.

Mình chỉ có một suy nghĩ duy nhất: "Mình muốn biến mất."

Mình cảm thấy mình thật khổng lồ, thật vướng víu. Mình thấy sự tồn tại của mình trong căn phòng này là một sự sai trái. Mình thấy ghê tởm chính cơ thể mình.

Trước giờ mình vẫn tự hỏi, có phải thật không? Gu con gái trong mắt các bạn nam bắt buộc phải là gầy ốm? Phải có đường cong chữ S, phải có ba vòng chuẩn như Ngọc Trinh ? Sự "khoẻ mạnh" của mình, sự "tự tin" mình cố công xây đắp... nó có phải là một trò cười trong mắt họ không?

Mình bỗng nhớ đến sinh nhật năm ngoái. Mình đã từng tếu táo ước rằng mình sẽ... mập lên 10 kí lô nữa. Khi đó, mình thấy điều ước đó thật hài hước, thật đáng yêu, là một lời khẳng định rằng mình yêu bản thân. Nhưng hôm nay, khi nghĩ lại, mình chỉ thấy nó thật chua chát. Điều ước đó vẫn nằm yên ở đó. Mình vẫn là mình. Nhưng mình của ngày hôm nay đã không còn tự tin nữa rồi.

Mình không biết đến bao giờ, cái nhìn của người khác mới thôi định nghĩa mình. Và mình cũng không biết... đến sinh nhật nào, mới có một người dám nắm tay mình, không phải vì mình đẹp, mà chỉ đơn giản vì họ thấy mình "vừa vặn" với họ ?

Mình cảm ơn mọi người đã đọc ạ.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16617 22:07, 14/07/2026

Chuyện này cũng xảy ra khá lâu rồi nên bây giờ mình mới đủ bình tĩnh để kể. Mình không đăng để níu kéo hay bóc phốt ai, mà chỉ muốn chia sẻ trải nghiệm để mọi người cẩn trọng hơn khi tìm hiểu một người. Mình từng mập mờ với bạn nam học IT K2x..., viết tắt là *u**.... Xem thêm

#16612 22:07, 12/07/2026

Gửi bạn. Tại sao mình lại dần chọn một mình thay vì đi cùng bạn? Thứ nhất, mình muốn giữ năng lượng của riêng mình và mình phát hiện bạn nhiều lần dùng confession để ẩn ý và bịa chuyện về mình, chuyện này làm mình bị ấn tượng tiêu cực nên mỗi lần nhìn bạn, mình chỉ có cảm... Xem thêm

#16610 17:07, 12/07/2026

Em chào các anh chị / các bạn ạ. Em đăng ký NNA trường mình (K32) nên muốn tìm bạn / anh chị cùng chí hướng để có gì ngày đầu nhập học đi chung cho đỡ cô đơn, với cả có thể giúp đỡ nhau qua lại một vài chuyện ạ 🥲 Mong sẽ được kết nối với mọi... Xem thêm

#16609 15:07, 12/07/2026

Gửi bạn N., Có lẽ bạn còn mới nên có vài điều muốn nhắn với tư cách người đi trước. Đi làm trong một tập thể, người ta không chỉ nhìn vào việc bạn làm được bao nhiêu mà còn nhìn cách bạn cư xử với những người xung quanh. Lúc mới vào ai cũng cần người chỉ, người hướng... Xem thêm

#16606 22:07, 11/07/2026

Tại sao mình thấy ngộp khi ở SG quá... Mình là sinh viên sắp sang năm 3 trường mình và hiện tại ngoài mối quan hệ xã giao ra thì nói thật, không có lấy ai đủ thân thiết để đi uống cafe, nch tào lao luôn ấy. Thật sự nhiều hồi mình stress điên. Cũng có làm việc nhóm... Xem thêm