Em là sv năm 2 của trường. Cũng như bao bạn khác thì em cũng vừa đi học vừa đi làm thêm, một phần muốn xin tiền của gia đình ít hơn cũng như có một phần tiền riêng để xài cho bản thân. Tính tới bây giờ thì em đã làm được 4 tháng rồi và gia đình em mới biết được là em đi làm. Thật ra mẹ em cũng nghi trước đó rồi vì một tháng em xin tiền tiêu rất ít, có thể nói số tiền đó không đủ xài và đến nay thì mẹ hỏi thì em mới nói ra. Em cứ tưởng rằng mẹ sẽ đồng ý cho em làm nhưng ko, mẹ kêu em nghỉ và thay vào đó là sẽ cho thêm tiền tiêu, bảo rằng em hãy lo học cho xong cái bằng rồi muốn làm gì thì làm. Em biết mẹ lo cho em nhưng em khá bất ngờ khi mẹ nói lúc biết em đi làm, đêm đó mẹ ngủ không được. Rồi nếu ba em biết thì ba em sẽ la rồi còn buồn nữa, rồi bảo rằng làm quán cf nhiều cái phức tạp, lỡ người ta đưa gì mình uống cái đó rồi biết trong đó có gì, rồi bảo là bây giờ em không hiểu sau này em lớn, có gia đình rồi mới hiểu nó như thế nào. Thật sự em rất hoang mang khi nghe những lời như thế. Hiện tại em làm việc trong một môi trong khá tốt, đối đãi với nv không hề áp bức hay bóc lột gì cả, thậm chí còn thoải mái thời gian nữa. Nơi em làm là cả một tập đoàn cty thì làm sao có cám dỗ gì, có những ac rất lớn, có cả gia đình con cái nhưng họ vẫn làm. Nếu như mẹ em bảo bây giờ em chưa hiểu thì những ac lớn trong đấy chẳng lẽ không hiểu hả mn. Hầu như em giải thích gì thì gia đình đều cho rằng em còn nhỏ, em còn bé. Em có bảo rằng mọi người đều đi làm đi học tại sao vẫn được thì anh em bảo đó là chuyện của người ta, gia đình đã cho tiền lên SG ăn học thì lo học đi, người ta không được gia đình lo nên mới đi làm. Tại sao vậy ạ, em đi làm một phần em không dám xin tiền gia đình nhiều vì mỗi khi xin em đều nhớ tới số tiền đóng học phí nhiều, với nếu xin em chỉ xin đủ xài chứ nhiều khi em cần mua quần áo hay giày dép lại không dám mở miệng ra xin mua những cái đấy. Nếu bây giờ gia đình có cho em 3tr thì thật em xài số tiền đấy không thấy vui vẻ hay thoải mái như tiền em làm ra. Em đã nằm khóc cả buổi chiều, suy nghĩ rất nhiều. Thật ra còn nhiều vấn đề trong cuộc nói chuyện nhưng em không thể nói hết ở đây, em chỉ muốn giải toả một chút tâm trạng của mình thôi ạ. Cảm ơn mọi người đã đọc ạ.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16582 22:07, 01/07/2026

Chuyện là em mới có một buổi date với một anh học IT ở trường H. nọ và mới ra trường. Ảnh chở sau xe là em - một đứa học HUFLIT. Em kể em có người bạn học IT thì anh ấy nói trước mặt một đứa học ở HUFLIT như em là ổng không đánh giá cao dân... Xem thêm

#16580 21:07, 01/07/2026

LÀM SAO KHÔNG GANH Tỵ KHI BẠN ĐƯỢC ĐIỂM CAO Hôm nay em có bài kiểm tra, dù đã học bài rất kĩ nhưng điểm vẫn thấp. Còn những bạn khác do dùng điện thoại tra nên điểm cao. Đó là lựa chọn mỗi người, (em không nói về việc gian lận) nhưng em vẫn cảm thấy ghen tỵ cực... Xem thêm

#16579 20:07, 01/07/2026

Ai trong chúng ta chắc cũng từng nghe "giao tiếp là chìa khóa" hay "giữ tính khách quan". Nhưng buồn cười là có vẻ so với việc ngồi xuống nói chuyện, giao tiếp thẳng thắn để giải quyết vấn đề thì việc tước đi quyền giải thích bày tỏ của người khác, tự suy đoán và "hiểu" vấn đề/người khác... Xem thêm

#16578 23:06, 30/06/2026

Mình là nam 2k3, có quen và yêu một bạn nữ 2k7 ở quê An Giang xa xôi. Bạn học trường ĐH TĐT. Mình quen bạn cũng được một năm rồi, ngày đầu tiên bạn ra mắt gia đình mình thì gia đình mình có cái nhìn không tốt một chút và bạn vô tình biết được. Tuy nhiên, bạn... Xem thêm

#16577 22:06, 30/06/2026

Bạn bè đại học cũng chỉ là trao đổi về lợi ích chớ chả tốt đẹp với nhau đâu, "thật lòng thật dạ" - câu thoại tưởng chừng thật nhưng chỉ là hàm ý để khiến đối phương tội lỗi cũng dạng thao túng tâm lý. Người ta cho bạn nhiều cơ hội để nhận ra, nhưng không, chỉ biết... Xem thêm