Xin chào các bạn sinh viên thân yêu đang học tập tại mái trường HUFLIT cũng nhưng các anh chị thầy cô cán bộ nhân viên làm việc tại đây.

Biết cuộc sống của ai cũng có những nỗi niềm và khó khăn riêng, lúc thăng lúc trầm là điều tất nhiên. Nhưng mình cũng mong các bạn sinh viên khi buồn hay bất lực, hãy chia sẻ đừng giấu trong lòng, hoặc chí ít là nói cho ba mẹ bạn bè, nếu không có ai bạn tin tưởng bạn có thể viết confess và chia sẻ nó trên đây. Mình tin bài sẽ được duyệt và sẽ có nhiều người quan tâm hỏi han bạn, đôi khi cho bạn lời khuyên chân thành nữa, mình là một trong số đó nè.

Trái đất này luôn quay là vì tình yêu thương của người với người, chúng ta không hề cô đơn các bạn ạ. Có lẽ khoảng thời gian này rất khó khăn với một số người, mình biết có thể bạn đang mệt lắm rồi. Kiểu mệt không phải chỉ là thể chất, mà là trong đầu cứ quay cuồng, trong lòng thì nặng trĩu, làm gì cũng thấy vô nghĩa. Có thể bạn đang nghĩ "thôi bỏ hết cho xong"... Và thật lòng thì, mình không trách bạn vì cảm giác đó. Ai ở trong hoàn cảnh đó cũng sẽ thấy vậy thôi.

Nhưng mà… khoan đã nhé. Đừng quyết định gì vào lúc bạn đang đau nhất. Những lúc như vậy, mọi thứ nhìn đều tệ hơn thực tế rất nhiều. Giống như đang ở trong một căn phòng tối, bạn sẽ nghĩ là không có cửa… nhưng thật ra cửa vẫn ở đó, chỉ là bạn chưa nhìn thấy thôi.

Bạn không cần phải cố gắng trở nên ổn ngay lập tức đâu. Thật đó. Nếu hôm nay bạn chỉ làm được mấy việc nhỏ xíu như uống nước, nằm nghỉ, hay đơn giản là không làm tổn thương bản thân… thì như vậy cũng là bạn đã cố gắng rồi. Đừng xem nhẹ điều đó.

Và này, nếu bạn đang giữ mọi thứ trong lòng một mình… thử chia ra một chút đi. Không cần nói hết đâu. Chỉ cần nhắn cho ai đó: "Tui đang không ổn lắm". Nếu bạn không muốn nói với ai, thì nói trên confession như mình đã gợi ý.

Bạn biết không, bạn vẫn còn ở đây, điều đó có nghĩa là bạn đã vượt qua rất nhiều thứ rồi, dù có thể bạn không nhận ra. Và dù bây giờ bạn thấy bản thân không quan trọng, thì mình vẫn muốn bạn biết là… sự tồn tại của bạn không hề vô nghĩa như bạn nghĩ.

Mình không dám hứa là mọi thứ sẽ ổn ngay, nhưng mình chắc một điều: cảm giác này sẽ không ở mãi như vậy. Nó sẽ nhẹ đi, từng chút một. Và bạn xứng đáng được thấy những ngày mà bạn có thể thở dễ hơn.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16446 23:05, 07/05/2026

Xin chào mọi người! Mình là sinh viên khoá 2021. Đáng lẽ ra năm nay mình đã ra trường như bao bạn khác nhưng vì mải chạy theo đồng tiền mà mình lỡ dở việc học, mình đã nghỉ ngang mà không bảo lưu. Sau bao nhiêu chuyện thì bây giờ mình thật sự hối hận về việc đó, mình... Xem thêm

#16445 22:05, 07/05/2026

Mình cũng không biết nên gọi cảm giác này là gì nữa. Chỉ là từ khi có bạn N khoa CNTT ngồi gần, tự nhiên mình thấy có chút gì đó mong chờ. Đặc biệt là tối thứ 6. Bình thường ai cũng thích được nghỉ ngơi sau một tuần dài, còn mình lại thấy háo hức đi học hơn,... Xem thêm

#16442 21:05, 06/05/2026

Do 12 năm đi học của mình, trường tự đăng kí BHYT cho nên lên đại học mình mình không biết đăng kí điền link ở đâu do mới lạ với web trường nữa. Giờ mình không có BHYT để đi khám bệnh, nếu đăng ký phải đợi đến tháng 9 mới đăng kí lại. Mọi người cho mình hỏi,... Xem thêm

#16441 22:05, 05/05/2026

Chào mọi người, mình là sinh viên ngành Ngôn ngữ Anh khoa Ngoại ngữ. Mình vừa tham gia thi môn NTCC và thật sự sau buổi thi ấy, mình còn nhiều băn khoăn. Hôm đó có 2 giảng viên gác mình, một cô đeo khẩu trang và một cô đeo kính mình không biết tên. Thì những gì cô góp... Xem thêm

#16440 16:05, 05/05/2026

Học mà sợ giảng viên khó thì cũng khó mà lên kỹ năng, đừng dễ dãi với bản thân mình quá. Thầy khó thì trò giỏi thôi, luôn chọn cái dễ mà đi thì sẽ như ếch ngồi đáy giếng. Mình cũng từng vậy, trong lớp mình là người học rất sôi nổi, và mình cũng đã nghĩ mình giỏi,... Xem thêm