Có những lúc mình tự hỏi: Trong cuộc sống này, rốt cuộc điều gì khiến một người có thể thay đổi thái độ nhanh đến vậy? Hôm trước còn nói chuyện vui vẻ, nhờ vả đủ thứ, thậm chí còn tỏ ra thân thiết như thể không có mình thì công việc không thể trôi chảy. Nhưng rồi chỉ cần xong việc, hoặc tìm được người khác "có lợi" hơn một chút, thì thái độ quay ngoắt 180 độ, nhanh đến mức mình còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra.

Mình không trách ai vì chuyện lợi ích. Thật ra ai cũng phải sống, phải tính toán cho bản thân. Nhưng điều khiến mình thấy buồn cười là có những người luôn tỏ ra rất tử tế, rất biết điều, lúc nào cũng nói những lời nghe rất hay. Nào là "cảm ơn nhiều lắm", "lần sau mình giúp lại", "may mà có bạn". Nhưng rồi thời gian trôi qua, những câu nói đó dường như chỉ tồn tại ở thời điểm họ cần mà thôi. Sau đó thì mọi thứ biến mất như chưa từng được nói ra.

Có lẽ mình cũng ngây thơ khi nghĩ rằng nếu mình giúp ai đó bằng sự chân thành thì ít nhất họ cũng sẽ giữ một chút tôn trọng. Không cần phải trả ơn, cũng không cần phải đối xử đặc biệt, chỉ cần đừng quay lưng nhanh đến mức coi như chưa từng quen biết. Nhưng có lẽ đó là bài học mà ai rồi cũng phải trải qua: không phải ai cũng coi trọng sự chân thành như mình tưởng.

Thật ra nghĩ lại thì cũng không quá đáng buồn. Cuộc sống giống như một cái bộ lọc vậy. Mỗi lần gặp một người như thế, mình lại hiểu thêm một chút về cách nhìn người, về cách giữ khoảng cách và về việc nên đặt niềm tin vào đâu. Đôi khi những trải nghiệm như vậy không phải để mình tức giận hay trách móc, mà chỉ để nhắc nhở rằng lòng tốt cũng cần đặt đúng chỗ.

Nếu có ai đó đọc được những dòng này và cảm thấy quen quen, thì cũng không cần phải giải thích hay thanh minh gì cả. Chỉ mong rằng sau này, khi cần nhờ đến ai đó, bạn sẽ nhớ lại cảm giác của mình khi từng được người khác giúp đỡ. Và hy vọng lúc đó bạn sẽ chọn cách cư xử tử tế hơn một chút.

Còn mình thì thôi, coi như học được thêm một bài học nhỏ về con người. Cuộc đời dài lắm, gặp vài người như vậy cũng không có gì lạ. Quan trọng là sau mỗi lần như thế, mình biết rõ hơn ai xứng đáng để mình tiếp tục đồng hành, và ai chỉ nên dừng lại ở mức một người quen đã từng đi ngang qua cuộc sống của mình.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16708 22:08, 29/08/2026

K24 KHOA NGOẠI NGỮ ơi, có ai còn đang lạc lõng như mình không? Đây là lần đầu tiên mình viết confession về HUFLIT. 2026 rồi, đợt xét tốt nghiệp cuối cùng cũng đã đến. Vậy mà đã 4 năm kể từ khi hoàn thành hết chương trình học, mình vẫn chưa lấy được chứng chỉ tiếng Anh theo chỉ... Xem thêm

#16699 23:08, 24/08/2026

[GÓC TẾ NHỊ] XIN BÍ KÍP "ĐI NẶNG" TÀNG HÌNH CHO TÂN SINH VIÊN CÓ BẠN CÙNG PHÒNG 🥷🚽. Hé lô mọi người, chả là sinh viên năm nhất mới lên thớt, bỡ ngỡ đủ đường. Nắng mưa chuyện của trời, deadline chuyện của trường, nhưng cái chuyện chí mạng nhất trong đời sống ở chung chính là: Làm sao... Xem thêm

#16698 21:08, 24/08/2026

Xin chào mọi người, mình lên đây muốn hỏi và cũng như nhận được kinh nghiệm từ những người có trường hợp giống mình. Mong mọi người góp ý nhẹ nhàng đừng nặng lời với mình nhé ☺️. Mình hiện tại đã bảo lưu được gần nửa năm vì lí do gia đình (cụ thể là tài chính). Mình đang... Xem thêm

#16696 21:08, 20/08/2026

Xin chào mọi người, mình viết bài này muốn nhắn nhủ tới bạn K.N. K29 khoa Ngoại ngữ là thái độ vẫn hơn hẳn trình độ bạn nhé! Mình đã nghe nhiều người phàn nàn về thái độ và cách nói chuyện của bạn với mọi người nhưng mình không tin cho tới khi học chung. Bạn lớn hơn mấy... Xem thêm

#16688 22:08, 14/08/2026

Tui học hết ĐH là tui 22 tuổi ra, lúc đó người ta hỏi tui có người yêu chưa thì tui nói sao? Đừng nghĩ bạn cho tui mật khẩu Facebook, Instagram, TikTok thì bạn nghĩ bạn lừa được tui nha. Bạn quan tâm, chăm sóc, tui cảm ơn, nhưng mà bạn lại không cho tui danh phận kkk. Bạn... Xem thêm