Mình là nữ và có quen bạn này gần 4 năm rồi. Mình và bạn quen nhau, cả nhà mình đều biết nên mỗi năm Tết đến hay có dịp về quê, mình đều dẫn bạn qua nhà mình chơi. Ba mình rất quý bạn ấy, cho bạn mượn tiền lúc bạn khó khăn, cũng coi bạn ấy như con cái trong nhà mà đối xử và bạn ấy cũng mở miệng kêu ba mình một tiếng "bố", nên mình khá quan trọng việc quà lễ Tết khi bạn ấy đến chúc tuổi ba mình.

Mẹ mình thì đang không hài lòng với bạn lắm vì bạn mãi mà chưa ổn định được cuộc sống. Mình thì cố giúp bạn tạo ấn tượng tốt nên mọi năm gần tới Tết mình sẽ nhắc bạn mua quà Tết như thế nào cho nó chỉn chu, mà bạn thì chả quan tâm gì mấy nên mình cũng chuẩn bị cho bạn luôn. Cũng chả cần là quà Tết đắt tiền hay gì, chỉ là mấy loại hạt với cà phê mà ba mình thích thôi, năm nào mình cũng mua nên là ba mình rất vui và khen bạn ấy có lòng.

Đối với nhà bạn thì năm nào mình cũng chuẩn bị quà Tết cho bà ngoại của bạn từ sớm. Mẹ bạn thì không ở Việt Nam, lâu lâu mẹ bạn mới về nên mình cũng chuẩn bị phòng hờ để mẹ bạn có về còn có cái để Tết.

Năm nay, mình cũng nhắc bạn chuẩn bị quà Tết từ sớm, sợ bạn quên mình lại nhắc lại mấy lần. Nhưng cuối cùng bạn cũng chả để ý, thế là mình kêu bạn qua đón đi chợ Tết cho sớm để mua kẻo người ta bán hết đồ, bạn cứ ậm ừ viện lý do này kia. Tới lần thứ 4, 5 bạn từ chối đi, tự nhiên mình thấy mệt mỏi quá. Cảm giác là việc này nó có thật sự quan trọng và bạn có thật sự quan tâm về nó không?

Cảm giác của mình như cố gắng làm những điều dư thừa vậy, bạn thì chả để tâm đến ba mẹ mình nghĩ gì, cũng chả để tâm đến gia đình bạn nghĩ gì về mình. Bên gia đình bạn, mình chỉ qua chơi đúng 2 lần trong 4 năm, thì hết một lần dì bạn nhào tới chửi mình tới tấp trong khi mình chưa kịp làm gì cả. Từ đó là bạn không đưa mình qua nhà nữa, Tết đến, mình cũng ngỏ ý qua chúc Tết bà ngoại của bạn cho phải phép thì bạn kêu lười lắm. Năm nay mẹ bạn về Việt Nam, mình cũng kêu hay là qua chúc Tết mẹ bạn đi, bạn cũng kêu là bạn lười đón mình đi lắm.

Sao mà mình thấy chặng lòng quá à, mình không biết việc mình làm trước giờ có thừa thãi không nữa. Mình cũng không biết sao khi bạn cứ mãi vô tâm như vậy.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16485 20:05, 25/05/2026

Mình đáng ra đã ra trường từ trước rồi, nhưng vì thi HSK trượt nên mọi thứ bị chậm lại. Thời gian đó mình từng áp lực và tự ti khá nhiều vì nhìn bạn bè ai cũng tốt nghiệp, đi làm ổn định hết rồi. Hiện tại mình đã có công việc khá ổn, lương cũng hơn mặt bằng... Xem thêm

#16480 21:05, 21/05/2026

Gửi bạn cùng phòng. Tụi mình chỉ là người ở ghép, không thân nhau nên mong ý thức sẽ để hàng đầu. Bạn không dọn dẹp trọ, không đụng một ngón tay tới quét dọn thì mình vẫn chấp nhận. Một mình tui làm là được rồi không sao. Nhưng mình đi học và đi làm rất cần ngủ. Tối... Xem thêm

#16479 22:05, 20/05/2026

Đây là lần thứ 2 mình viết confession. Bốn năm trước, 21 tuổi, mình đã viết trải lòng về gia đình trên đây, mình đứng trước nguy cơ nghỉ học. Mình có gia đình đổ vỡ, ba mình đã bỏ mình đi khi mình 5 tuổi, cái tuổi chưa cảm nhận được thế giới xung quanh. Ông ấy bỏ mình... Xem thêm

#16478 22:05, 20/05/2026

Huhu, thiệt sự là bây giờ bản thân tui cảm thấy không có định hướng không có tương lai luôn í =(( Nửa muốn tiếp tục, nửa muốn bỏ học (nay tui năm 3 rồi nha). Nên là cho tui hỏi bên khoa Ngoại ngữ thì có thể tìm thầy cô nào để được giãi bày tâm sự và xác... Xem thêm

#16473 21:05, 17/05/2026

Đại đội 3 phòng 5 nào đó: "phòng nhỏ thôi mà cái nết chiếm gần hết diện tích". Xem thêm