Mình tình cờ quen bạn ấy từ năm nhất. Lúc đó chỉ là bạn học bình thường, học chung do trường sắp lịch, nói chuyện với nhau kiểu xã giao. Không có gì suy nghĩ nhiều, cũng chẳng ai nói thích ai. Chỉ là, mình quen với việc có người đó xuất hiện trong những buổi học chung.

Sang năm 2, tụi mình đăng ký môn khác nhau nên ít gặp hơn. Có khi cả học kỳ không thấy mặt. Nhưng những lúc học chung lớp, bạn ấy vẫn hay để ý mình theo kiểu rất quan tâm. Gợi ý bài, nhắc mình mấy chuyện nhỏ, giữ chỗ ngồi, hỏi han. Mình biết chứ, không phải không nhận ra. Nhưng lúc đó mình chỉ nghĩ đơn giản là bạn bè quan tâm nhau.

Thời điểm đó mình tập trung nhiều vào bản thân. Học hành, kế hoạch riêng, những thứ mình cho là quan trọng hơn. Mình không nghĩ sâu về tình cảm, cũng không muốn mở lòng với ai. Mình cứ để mọi thứ trôi như vậy, nghĩ rằng nếu có gì thì sau này cũng chưa muộn.

Đến năm 3, mình chuyển xuống Hóc Môn. Tưởng sẽ xa nhau hơn nhưng ngược lại, tụi mình gặp nhau nhiều hơn trước, nguyên khóa xuống và các môn được học tiết thực hành chung nên cơ duyên. Nhưng cảm giác lúc này đã khác. Mình thấy rõ là bạn ấy không còn như trước nữa. Vẫn nói chuyện, vẫn lịch sự, nhưng không còn chờ đợi. Không còn những gợi ý nhỏ như trước.

Rồi mình nhận ra bạn ấy bắt đầu được nhiều người khác để ý. Lúc đó mình mới bắt đầu thấy khó chịu trong lòng. Không phải ghen, mà là cảm giác mất mát mơ hồ. Mình bắt đầu suy nghĩ nghiêm túc hơn về chuyện của hai đứa, bắt đầu nghĩ đến việc cho bạn ấy biết tình cảm của mình. Nhưng mình lại chậm thêm một nhịp.

Khi mình vừa chuẩn bị bật đèn xanh thì biết tin bạn ấy đã có người yêu. Nghe rất nhẹ, nhưng trong lòng mình nặng hẳn xuống. Không phải kiểu đau, chỉ là tiếc. Tiếc vì mình đã để mọi thứ trôi qua quá lâu. Tiếc vì có người từng dành tình cảm cho mình thật lòng, còn mình thì chọn im lặng.

Giờ đây, khi sắp tốt nghiệp, nhìn lại những năm đại học, mình mới thấy rõ một điều là có những mối quan hệ không cần phải yêu đương ồn ào, chỉ cần mình kịp nắm lấy, thì sẽ có hy vọng. Nhưng mình đã không làm vậy. Điều đó đã làm mình bỏ lỡ.

Tết đến, chỉ muốn gửi một lời cho bạn ấy, cảm ơn vì đã từng là một phần trong quãng thanh xuân của mình. Dù không đi cùng nhau, nhưng ít nhất, ta từng có những cảm xúc. Chúc bạn hạnh phúc nhé!


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16309 22:03, 09/03/2026

Giữa chốn đông người, chẳng hiểu phép lịch sự tối thiểu trôi đi đâu mất mà có một bạn nam đã thẳng thừng nói về một bạn nữ là "Con bé đó xấu" với thái độ vô cùng cợt nhả như vậy. Thật sự nực cười khi thốt ra lời miệt thị ngoại hình người khác lớn tiếng như thể... Xem thêm

#16308 20:03, 09/03/2026

Một lời tâm sự từ một thành viên BCN trong CLB Mình làm BCN của một CLB cũng gọi là có tiếng trong trường, có người ngưỡng mộ, có người rồ lên vì "tuyển dụng" bển rất khó. Mình cũng từng tự hào khi nghe điều đó. Nhưng mọi thứ chỉ vui và hào hứng khi năm mình mới tham... Xem thêm

#16306 21:03, 08/03/2026

Em cảm thấy mình không thể thấm được môn Kinh tế chính trị Mác Lênin vì có quá nhiều kiến thức và sách quá dày em không theo kịp. Hồi trước học cô N. còn thở được, chuyển sang thầy T. em tắt thở luôn, có anh chị nào đi trước có tip nào học cấp tốc môn này hiệu... Xem thêm

#16305 21:03, 07/03/2026

Nếu hôn nhân không hạnh phúc, xin hãy ly hôn để đừng làm khổ những đứa con Mẹ mình lấy bố đúng lúc gần đẻ mình, cũng là thời điểm bố bị ra khỏi ngành. Sự nghiệp đổ vỡ của bố trở thành viên gạch đầu tiên xây nên chuỗi ngày tháng đau khổ kéo dài đằng đẵng mà đến... Xem thêm

#16303 22:03, 06/03/2026

Xin chào mọi người, dạo gần đây cuộc thi Lồng tiếng anime của trường đang khá là hot, mấy năm trước thi nội bộ trong trường không biết có vấn đề gì không bởi mình cũng không để ý. Nhưng mà năm nay tổ chức thi liên trường thì drama nổ rầm rầm. Điều này khiến mình thắc mắc không... Xem thêm