Overthinking là căn bệnh?

Các bạn có phải kiểu người suy nghĩ nhiều, nhạy cảm không? Và các bạn đã tiếp xúc với người overthinking bao giờ chưa? Mình là dạng người suy nghĩ rất rất nhiều, chuyện bé chút thôi hoặc chỉ là mình gọi người khác mà họ không nghe thì liền nghĩ người ta ghét bỏ mình.

Bản thân mình cũng quá mệt mỏi với nó vì những điều đó mình chưa từng muốn để ý hay nghĩ tới. Có thời gian mình xem việc bị ovethinking là kém may mắn và phải được ưu tiên để ý hơn người khác. Những lập luận ngờ-u mình đặt ra và áp đặt cho người khác như "Vì tôi bất hạnh nên phải được chú ý, quan tâm, chăm sóc hơn người khác".

Tới đây, có lẽ tôi đã kéo về kha khá lời không hay cho bản thân rồi nhưng thời điểm đó, tôi nghĩ rằng nếu người ta để ý mình một chút thì bản thân sẽ không có cơ sở gì suy nghĩ nhiều và tiêu cực cả. Cho đến khi tôi có một người bạn cũng overthink, ngay khi gửi tin nhắn tôi không đọc cũng dỗi mà gỡ, dỗi mà block, dỗi mà không thèm liên lạc với tôi. Hoặc đang nói chuyện tôi biến mất thôi, người ta cũng sẽ dùng im lặng để xem một sự trả đũa dành cho tôi và sử dụng những câu từ nói móc nói khóe để nhắc nhở tôi về "lỗi" của bản thân mình.

Tôi mệt không? Mệt chứ, rất mệt mỏi và lúc nào cũng ở trong đống tiêu cực mà bạn đó để lại. Thì ra bản thân mình cũng phiền phức như thế.

Nhưng chúng tôi cố gắng lắm rồi, chúng tôi không thay đổi được. Cảm xúc là cảm xúc, suy nghĩ là suy nghĩ. Có cố gắng biến nó thành điều gì đó tích cực hoặc cố nghĩ đơn giản đi chăng nữa thì những dòng suy nghĩ đó vẫn len lỏi trong trí óc của tôi, xâm chiếm luôn những suy nghĩ tích cực mà cố gieo vào để bản thân thấy ổn. Đôi khi tôi còn ôm đầu mình lăn lóc và khóc than, mong nó mau biến khỏi đầu óc tôi.

Sau cùng thì ai cũng sẽ bỏ đi vì mệt mỏi, ngay cả bản thân tôi cũng thế? Mỗi khi suy nghĩ nhiều vậy, tôi cũng chỉ nhìn nhẹ nhàng đối phương và hỏi trong lòng "Chắc anh mệt mỏi lắm rồi nhỉ?", bất lực gì không thể làm gì tốt hơn cả, sau đó nhìn lại bản thân, chán ghét bản thân, trách móc bản thân và đôi khi còn căm phẫn nó.

Nhưng mà nó vẫn ở đấy, giày vò tôi và cả người xung quanh tôi. Nó có phải căn bệnh không? Những người mắc phải nó đáng thương hay đáng trách? Làm sao để nó có thể buông tha cho mình? Ngàn ngàn câu hỏi đặt ra, và có thể nó khá là ngu ngốc nhưng mà có những người khuyên tôi về vấn đề này, tôi chỉ đáp lại mệt mỏi rằng là "Vẫn còn sống là tốt rồi".


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Hỏi đáp

#16510 22:06, 04/06/2026

Dạ em chào anh chị ạ! Dạ em đang phân vân chọn giữa 2 môn chuyên ngành là "Báo chí thông tin đối ngoại" và "Chính sách đối ngoại Việt Nam hiện đại". Em muốn tìm hiểu về 2 môn này nên anh/chị đã học qua có thể cho em xin tài liệu để tham khảo hoặc cho em xin... Xem thêm

#16509 22:06, 03/06/2026

[Ám ảnh Phiên dịch Anh - Việt] Có ai học môn Phiên dịch mà cảm giác mình đang chơi trò sinh tồn không 😭 Mị thật sự respect những bạn nghe một lần là bắt được ý luôn á, chứ mị mỗi lần vô tiết là auto căng thẳng 😭 Kô hiểu sao ở nhà nghe còn tạm ổn, vô... Xem thêm

#16508 21:06, 03/06/2026

Mình có chút thắc mắc về phần điểm rèn luyện từ những mini game share bài trên Facebook của các page Đoàn khoa tổ chức. Dù có chơi game, làm đủ các bước và nộp minh chứng nhưng không thấy được cộng điểm. Có thật sự là được cộng không ta? Xem thêm

#16501 10:05, 31/05/2026

Mình tốt nghiệp đợt 1, vào ngày 7/4. Lúc trong hội trường có mấy anh photo hay chụp hình cá nhân của mấy bạn hoặc nhóm bạn á. Không biết hình đó mình lấy ở đâu ạ. Em cảm ơn. Xem thêm

#16502 10:05, 31/05/2026

Dạ mọi người ơi cho em hỏi giấy khen sinh viên giỏi, với xuất sắc đợt trước giờ bên cơ sở nào vậy ạ? Hôm trao giấy khen em bận không đi được, hôm sau em có lên văn phòng khoa bảo giấy khen đang ở bên SHV, mà em học bên Hóc Môn xa quá chưa có thời gian... Xem thêm