Có một điều mình nghĩ cần được nói ra. Một câu lạc bộ MC lẽ ra phải là nơi tạo cơ hội cho những người yêu thích dẫn chương trình, rèn luyện kỹ năng và phát triển sự tự tin. Thế nhưng, qua những gì mình quan sát, mình cảm thấy việc trao cơ hội đôi khi chưa thật sự công bằng.
Mình có cảm giác ngoại hình đang được ưu tiên hơn năng lực. Có những bạn rất cố gắng, có chất giọng tốt và tinh thần học hỏi nhưng lại ít có cơ hội thể hiện. Trong khi đó, những bạn có ngoại hình nổi bật lại thường xuyên được xuất hiện hơn.
Điều khiến nhiều người băn khoăn là tiêu chí lựa chọn dường như chưa thật sự rõ ràng và minh bạch. Điều đó dễ khiến một số người cảm thấy rằng cơ hội không chỉ phụ thuộc vào năng lực mà còn có thể chịu tác động bởi những yếu tố khác ngoài chuyên môn (vdụ như... này tự hiểu đi ha).
Điều đáng buồn hơn là có những hành động khiến người khác cảm thấy bị đánh giá về ngoại hình (body shaming không dùng lời nói), dù không ai nói ra bằng lời. Đôi khi, một ánh mắt, một cách sắp xếp hay một sự đối xử khác biệt cũng đủ khiến một người cảm thấy mình không được tôn trọng và tự động xin rời CLB.
Những điều tưởng như nhỏ đó có thể làm người khác mất tự tin và dần từ bỏ đam mê. Mình không viết bài này để công kích bất kỳ cá nhân nào, mà mong một môi trường dành cho những người yêu thích MC trên giảng đường đại học thực sự đề cao năng lực, sự cố gắng và sự tôn trọng.
Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook