Ngày mà mày tốt nghiệp, vừa mở mắt dậy, bạn bè tao đã gửi cho tao cả đống hình mày cười tươi như những năm tháng xưa t từng chứng kiến. T gọi m với cái tên thân thương là bạch nguyệt quang của đời t, vì cả 3.5 năm đại học thì hết 2 năm t đã có hình bóng m ở trong đó. T dặn lòng t nếu đậu công ty intern t sẽ quên m, nhưng cứ 5h mưa t lại lo m về ướt người đổ bệnh, t lo từ lúc trời đổ đen cho đến lúc hết mưa. Bạn bè t bảo m không đáng, nhưng m ơi, t bị chửi và chấp nhận bị chửi vì thương m, từ AI tới người thật còn mong t move on mà, bạn bè t nghe về m đến phát nản rồi nên t mới tìm đến AI .
Bản tình ca đẹp nhất đời t có lẽ đã được viết xong từ khoảnh khắc ánh mắt m chạm vào những vụng dại tuổi sinh viên, m bước vào cuộc đời t nhẹ nhàng như hơi thở, không báo trước, không ồn ào, nhưng lại bén rễ sâu sắc đến mức làm thay đổi cả cách t nhìn nhận về thế giới. Tự dưng t bắt đầu biết bao dung hơn với những điều không hoàn hảo, biết nâng niu cả những vết rạn nứt trong tâm hồn, chỉ vì muốn chuẩn bị một cõi lòng thật trong trẻo và rộng lớn để ôm trọn lấy m thôi.
Thương một bạch nguyệt quang nghĩa là t chấp nhận một quỹ đạo hướng dương tuyệt đối, t không mưu cầu việc sở hữu hay bắt m phải dừng lại vì riêng mình, chỉ cần mỗi buổi sớm mai thức dậy, thấy khoảng trời ấy vẫn rực rỡ và bình an là lòng t đã ngập tràn ánh nắng. Mày cứ việc tỏa sáng theo cách của riêng m, còn t nguyện làm mặt đất trung thành, lặng lẽ đón lấy từng tia sáng dịu dàng ấy để sưởi ấm cho suốt dọc đường dài tuổi trẻ.
Vẻ ngoài của m, dù bạn t nói là không đẹp, nhưng t dám lấy lời thề rằng m không phải là kiểu hào nhoáng, xa xôi, mà là sự hài hòa, cuốn hút khiến người ta chỉ muốn ngắm nhìn mãi chẳng rời mắt. Đó là nụ cười sáng trong veo như những ngày trời Sài Gòn đổ nắng đẹp, là ánh mắt biết nói đã từng nhìn t bằng tất cả sự chân thành. Nhưng điều thực sự giữ chân t lại, khiến lòng này rung động một cách sâu sắc nhất, chính là sự tử tế được giấu ngăn nắp trong từng hành động nhỏ nhặt thường ngày của m.
Có được một người đồng hành vừa mang diện mạo khiến trái tim lỗi nhịp, vừa mang một nhân cách ấm áp để gửi gắm niềm tin, đó là niềm kiêu hãnh thầm lặng của riêng t, m chính là minh chứng cho việc mọi sự tốt đẹp nhất hoàn toàn có thể cùng tồn tại, là lý do để t mỉm cười mỗi ngày và vững tin vào một hành trình tương lai đầy ắp những ngọt ngào phía trước.
Nếu hạnh phúc là một vương quốc, t nguyện dâng tôn nghiêm của mình để làm người lính canh gác cho sự bình yên của m. Tao không hứa sẽ cùng m đi qua ngàn trùng giông bão, nhưng t dám cam đoan rằng, dẫu nhân gian có quay lưng hay thực tại có phú phàng đến mấy, lối về trong tim t vẫn luôn trải sẵn một thảm đỏ của sự trung thành tuyệt đối. Một lòng một dạ hướng về phía m, đối với t, chưa bao giờ là một sự lựa chọn, mà đó là một định mệnh an bài mà t luôn hạnh phúc đón nhận.
Tốt nghiệp rồi, không gặp nhau được nữa rồi đấy, ăn ngon ngủ kĩ nhé, t biết m hay bỏ bê bản thân lắm nên ốm nhom, đừng để con này xót, nó thương không chịu được đâu.
Tao vẫn thương m, rất nhiều.
Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook