khó xử.

lúc anh nhận ra tình cảm của mình, mình đã rời đi từ rất lâu.

mình quen anh khi học chung môn chuyên ngành. anh trầm ổn, điềm tĩnh, đúng trái ngược với cái tính sồn sồn ồn ào của mình. mình bị cuốn vào anh, không thể rời mắt mỗi khi gặp. mình nghe nói anh vì bị ốm phải phẫu thuật nên nghỉ học một năm, lùi khóa với tụi mình. mình từ một đứa không biết nửa chữ riot là gì, cũng vì anh mà tìm hiểu về lol, về người mà anh luôn ngưỡng mộ - faker. mình ráng học tốt, thể hiện tốt để hay được chung nhóm với anh, lén nhìn anh, tìm cớ hẹn anh đi ăn, đi học nhóm chung. cứ vậy, tụi mình đi cùng nhau 2-3 năm đại học. năm ngoái, khi t1 vô địch, mình đã cố tình set avt face book chung với anh là hình faker ôm cúp, nhưng cắt ra một phần góc. anh không để ý, mình biết. mình cũng dành dụm tiền mua áo đấu và marking của đội tuyển anh thích, định đến sinh nhật tặng anh.

nhưng ông trời cứ phải xoay vần bánh xe số phận. ngày sinh nhật, anh đăng hình công khai bạn gái. chân tay mình run rẩy rã rời, giống như bị rút cạn hết sức sống. cất gọn chiếc áo vào góc tủ, mình tự nhủ sẽ chôn chặt tình cảm này, và học cách giữ mình thật xa khỏi vòng tay anh. kì thực tập đến, những lần gặp nhau thưa dần, công việc cuốn mình đi. mình bận đến mức ngủ không đủ giấc, sụt cân, viêm dạ dày. mình bị bố mẹ mắng một trận to đầu, nhưng rồi cũng ôm mình xót xa đến bật khóc. mình về quê sau kì thực tập, tắt điện thoại 3 ngày để nghỉ ngơi. lúc mở điện thoại lại, mình nhận tin nhắn chủ động đầu tiên từ anh sau nhiều ngày không liên lạc. câu hỏi "T kể em mới nhập viện hả? ổn không em?" làm mình kinh ngạc. mình tưởng quên được rồi, không còn nghĩ đến rồi, anh lại bước đến bật công tắc lên, làm mình nhớ lại tất thảy mọi điều về anh, và trái tim mình lại rung động thêm lần nữa.

lên lại sài gòn, đám bạn hẹn nhau đi uống cà phê. anh giới thiệu bạn của anh ở quê, đi chung với mọi người. trái ngược với vẻ tĩnh lặng của anh, bạn anh sôi nổi hoạt bát lại có khiếu khôi hài, không khí vui vẻ rộn ràng. hôm đó mình mặc luôn cái áo đấu định tặng anh hồi sinh nhật, vì thật sự mình cũng thích faker, nhưng mình đổi lại thành thêu tên guma. anh bạn kia thấy áo của mình thì có bắt chuyện hỏi riêng, tuy mình chỉ tìm hiểu về LCK và LOL vì anh, nhưng một thời gian mình cũng có hiểu biết ít nhiều nên tiếp chuyện bạn anh (gọi là A nhé) rất tự nhiên.

mình đi làm công ty mới sau khi lên lại sài gòn. công ty đó lại là công ty của anh A. Làm khác bộ phận nhưng anh A cũng rất quan tâm mình, tháng đầu mình mới đi làm cũng qua rủ mình đi ăn trưa, làm quen mình với các anh chị khác để mình nhanh hòa nhập. có một hôm, công ty sửa mạng nên mình được nghỉ sớm buổi chiều. anh A rủ mình đi ăn chè, mình cũng đồng ý không vấn đề gì. lúc đồ ăn được dọn ra, mình muốn mời anh vì thời gian qua được chiếu cố nên ngỏ lời, anh cũng vui vẻ đồng ý. anh có up một story lên mạng để caption là "được nhỏ em bao ăn đã quá". mình thấy rất bình thường nên có nhấn reup lại. đêm hôm đó mình thức khuya xem phim, tầm gần 2h thì có thấy tin nhắn mess. nhưng sau đó bị thu hồi. anh hỏi mình là "em đi với A à?" nhưng vì đã thu hồi nên mình cũng không reply mà đi ngủ luôn.

gần đây nhóm bạn cũ có người chuẩn bị kết hôn nên mời tiệc bọn mình, có cả anh. anh lân la lại gần, canh lúc chỉ có 2 người mới hỏi mình "em với A làm chung chỗ à?" mình cũng trả lời bình thường "dạ anh làm chung với em, khác bộ phận á anh." "bữa là em đi với nó hả" "dạ đúng, ảnh giúp em cũng nhiều, rủ em đi ăn trưa chung, cũng hay giúp em một ít việc nho nhỏ, em hơi rụt rè nên ảnh cũng làm quen em với các anh chị khác trong công ty, em muốn cảm ơn ảnh thôi." lúc đó mình đang mải nói, cũng không để ý đến anh nghe rất lâu, rất lâu sau cũng không trả lời, chỉ ừ một tiếng.

mới tuần trước, mình đi làm để áo khoác trên ghế công ty, hôm đó mình nghỉ buổi chiều đi gặp khách hàng. anh A thấy áo mình nên nhắn trêu, bảo anh mượn long bào đắp ngủ trưa. mình vui vẻ đồng ý bình thường. lúc sau mình thấy anh up story tag mình, kèm dòng cap "có tí sao vào nằm ngủ ấm cả người." mẫu jacket của mình là mẫu 5 sao 2025, đổi marking từ faker mua định tặng anh lúc đầu thành gumayusi thêu nổi, bên ngực trái còn có một cái ghim cài đầu cún. mình cũng reup không nghĩ gì nhiều. lúc gặp khách về là gần 8h tối rồi, mình chỉ muốn về nhà thật nhanh rồi nghỉ ngơi. đang ngồi trên chuyến grab về nhà thì lại thấy tin nhắn của anh. "em cho A mượn áo hả, anh thấy áo nó up giống cái của em mặc hôm trước." mình tự nhiên thấy lười trả lời vì thực ra không quan trọng lắm nên seen, định bụng để về nhà. quãng đường từ chỗ nhà hàng về nhà mình xa kinh khủng, kẹt xe gần 2 tiếng mới tới nên mình tranh thủ chợp mắt. lúc về nhà là 10h rồi, nên mình lên nhà là tắm rồi ngủ luôn, điện thoại cũng chỉ cắm sạc vứt lên bàn chứ không động vào nữa.

sáng hôm sau tận lúc lên đến công ty nhìn thấy cái áo khoác trên ghế mình mới nhớ ra, mở tin nhắn thì thấy bị thu hồi mất giống lần trước. nhưng khách lại gọi đến chốt hợp đồng nên mình cũng không để ý nữa. quay cuồng soạn hợp đồng, đưa sếp duyệt, hẹn khách, chỉnh sửa văn phạm hết cả ngày trời. rồi mình cũng quên béng luôn. cuối tuần mình ngủ lì ở nhà sau một tuần quá dài, thì lần này anh gọi thẳng vào máy hẹn ra cà phê nói chuyện luôn. mình cũng thấy hơi kì, nhưng cũng muốn gặp anh vì tò mò muốn biết anh muốn nói gì. tụi mình hẹn nhau ở quán quen. chủ nhật lại lười nên mình chỉ mặc qua loa, son cũng chỉ nhàn nhạt. những lần trước đây chỉ là đi học nhóm mình cũng phải make full nguyên mặt. vơ đại cái jk2025 lên người rồi ra khỏi nhà, đến thẳng chỗ hẹn. anh chọn một cái bàn trong góc nhìn ra được cửa sổ, ăn mặc khá chỉnh tề. mình thấy không khí ngột ngạt lắm, nên vừa tới là mình hỏi liền "có em với anh thôi hả?" "ừ, anh muốn nói chuyện với em." đột nhiên mình nhận ra. từ rất lâu anh không còn là ưu tiên của mình nữa, ví dụ như hôm nay mình chỉ mặc một cái áo tanktop và quần đơn giản, không ăn vận cầu kì trang điểm kĩ càng nữa, càng không nghĩ ra nổi chuyện gì để nói với anh, chỉ muốn đến nói chuyện cho xong rồi về. anh hỏi mình rất nhiều, không câu nào mình thực sự muốn trả lời, chỉ im lặng âm ừ qua chuyện.

kết lại, anh nói A tốt làm bạn thôi, em đừng thích A hay tiếp xúc nhiều quá.

mình thở dài một tiếng, giống như phản xạ tận cùng của chán chường. anh hơi khựng lại, khẽ cau mày.

"sao vậy, anh làm em không vui à?"

mình nhìn anh rất lâu, mình cố nhìn thẳng vào gương mặt tuấn tú của anh, tìm lại chút rung động vụng trộm năm nào. mình cố tìm lại mầm mống của hy vọng bên trong đáy mắt anh. nhưng mình chẳng thấy gì cả. mình chỉ thấy mình phản chiếu lại trong nhãn cầu trong suốt của anh.

"em không nghĩ là...

mình lấy hơi, chầm chậm nói từng chữ.

...anh cần khuyên em."

anh thoáng sững người, và mình đứng lên xách túi đi xuống lầu. anh nắm chặt tay mình, siết đến mức thịt lẫn dưới da cũng trắng bệch.

"anh biết em thích anh, nhưng anh xấu tính không chịu nói rõ ràng. anh biết A thích em, nhưng anh cứ tưởng em không rung động, nhưng lúc biết em và A làm chung chỗ đột nhiên anh rất rất sợ, sợ em phải lòng A, sợ A có được em. Nếu A là thằng tồi thì anh không sợ, nhưng vì A là một thằng rất tốt nên anh càng sợ hơn. Em cho anh một cơ hội đi, anh sẽ cố gắng."

mình chỉ khẽ rút tay ra, bước nhanh xuống lầu.

mình không thích anh A, mình cũng biết anh A chưa sâu đậm với mình. nhưng mà mình rất khó xử khi nghe lời anh nói ,muốn mình cho một cơ hội. mình nên làm gì đây mọi người ơi.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16266 13:01, 25/01/2026

Em vừa mới kết thúc mối tình 3 năm. Em đã cố hết sức giữ lấy dù nhiều lần bị tổn thương. Người yêu cũ em sau khi xem những bộ phim Hàn, thấy em và họ cách xa nhau chưa tới 40km nên đã nói lời chia tay. Trong thời gian quen nhau em chưa từng đồi hỏi bất... Xem thêm

#16265 09:01, 25/01/2026

Gửi một bạn khoa Ngoại ngữ. Bạn cầm trên tay và chụp ảnh tấm giấy khen SV Giỏi thì hãy sống làm sao để xứng đáng với nó, dù chỉ là một chút thôi. Bạn nghe chuyện từ một phía, sau đó dùng acc clone đăng bài buông lời chửi rủa, công kích, đặt điều và quy chụp cá nhân... Xem thêm

#16264 17:01, 24/01/2026

Đợt vinh danh sinh viên Giỏi vừa rồi mình không nắm bắt kịp thông tin nhận thưởng, còn thông tin khiếu nại thì không được lớp trưởng thông báo cho nên mặc dù mình đủ điểm học tập và đủ điểm rèn luyện nhưng không được nhận thưởng. Sinh viên khổ nhất là tôi! Mình biết là quan trọng vẫn... Xem thêm

#16263 12:01, 24/01/2026

Mình là K28 đang chờ tốt nghiệp. Trong lúc chờ, mình có apply làm Content Marketing Intern dù mình đã có 3 tháng thực tập từ hồi trường yêu cầu. Nhưng với kinh nghiệm ít như vậy thì mình muốn tích luỹ thêm để cho thật vững rồi mới apply vào nhân viên chính thức. Mình đã làm được sắp... Xem thêm

#16262 23:01, 21/01/2026

Gửi bạn lớp trưởng môn Kỹ năng mềm, Tại sao bạn đã chấm nhẹ tay nói thẳng là cho điểm cao tụi mình HK1 rồi, sang HK2 bạn lại chấm như vậy ạ? Bạn không có tình người hả? Bạn nói là thông cảm cho bạn vì bạn làm vậy cho công bằng với các bạn trong lớp, nhưng bạn... Xem thêm