Xin lỗi nếu những dòng tâm sự này khiến ai đó cảm thấy nặng nề.

Mọi người thường nghĩ gì về người bị trầm cảm? Mình không biết nữa… Mình đã điều trị gần 2 năm rồi, nhưng trong khoảng thời gian đó, mình đã nhiều lần rơi vào tuyệt vọng, mình đã 44. Trải qua cơn đau đớn về thể xác và tinh thần trong phòng cấp cứu mình sống lại lần nữa.

Mình vốn là người khép kín. Mình không có bạn thân để chia sẻ, với gia đình thì lại càng khó. Lần đầu ba mẹ đưa mình đi khám, phản ứng của họ rất tệ. Có lẽ vì ba mẹ lớn tuổi, không hiểu nhiều về những vấn đề tâm lý. Những lời mắng kiểu như “Có thế mà cũng khóc, mày là đứa bệnh, là đứa yếu đuối, mày là đứa thần kinh, mày làm khổ bọn tao,.."khiến mình càng khép mình lại. Từ đó, việc chữa bệnh chỉ còn là “phải uống thuốc, phải đi khám”, chứ không còn là sự thấu hiểu.

Việc học của mình cũng bị ảnh hưởng nặng. Mình nghỉ học liên tục, rồi quyết định tạm dừng một năm. Dạo gần đây, mình đi học lại, tưởng là đã ổn hơn — nhưng thật ra, mình chỉ đã quen với cảm giác này. Mình không còn khóc nhiều nữa, chỉ im lặng và tự làm tổn thương bản thân, những vết bầm tím, sẹo nhiều dần trên người, và gần đây mình đã 44 lần 2. Phản ứng của gia đình lần này lại càng gay gắt hơn khiến mình tiêu cực đến mức không biết sống để làm gì.

Mình mông lung lắm — nghỉ học thì sợ không theo lại được nữa, đi học thì sợ không ổn định, học không đều. Mọi thứ cứ lơ lửng, không biết đâu là đúng. Sống tiếp thì không tìm được sự thấu hiểu từ gia đình. Ai cũng có nỗi khổ của riêng mình. Mình cũng không biết phải chữa bệnh thế nào, vì bác sĩ chỉ dặn uống thuốc đều, tìm người tâm sự… nhưng thật ra, mình chẳng có ai cả.

Cảm ơn vì các bạn đã đọc đến đây. Mình không có ai để chia sẻ, nên muốn mượn confession này để nói ra đôi điều thôi. Mong rằng những ai đang trong tình trạng giống mình có thể mạnh mẽ vượt qua, dù chỉ là từng ngày một. Chúng ta đều xứng đáng được bình yên, dù con đường đến đó có dài và mệt mỏi đến đâu đi nữa.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16441 22:05, 05/05/2026

Chào mọi người, mình là sinh viên ngành Ngôn ngữ Anh khoa Ngoại ngữ. Mình vừa tham gia thi môn NTCC và thật sự sau buổi thi ấy, mình còn nhiều băn khoăn. Hôm đó có 2 giảng viên gác mình, một cô đeo khẩu trang và một cô đeo kính mình không biết tên. Thì những gì cô góp... Xem thêm

#16440 16:05, 05/05/2026

Học mà sợ giảng viên khó thì cũng khó mà lên kỹ năng, đừng dễ dãi với bản thân mình quá. Thầy khó thì trò giỏi thôi, luôn chọn cái dễ mà đi thì sẽ như ếch ngồi đáy giếng. Mình cũng từng vậy, trong lớp mình là người học rất sôi nổi, và mình cũng đã nghĩ mình giỏi,... Xem thêm

#16432 21:05, 03/05/2026

Mọi người cho em xin lời khuyên về việc bạn học chung lớp liên tục làm phiền em như là nhắn tin em liên tục, nhờ vả nhiều chuyện. Mặc dù em đã cố ý không trả lời tin nhắn nhưng bạn vẫn liên tục nhắn lại (kể cả lúc khuya em đi ngủ). Mặc dù em đã nói với... Xem thêm

#16431 20:05, 03/05/2026

Xin chào các bạn, mình trải lòng vì chuyện tình cảm. Mình có cảm nắng một bạn nam, và lần đầu tiên mình chủ động theo đuổi ai đó. Sau khi thân, bạn ấy giãi bày bạn ấy khó lòng ưu tiên tớ lên trên những người mà bạn ấy đã thân từ trước hoặc công việc hiện tại của... Xem thêm

#16428 15:05, 03/05/2026

Mình đã ra trường một năm. Lúc trước còn đi học mình có quen biết một bạn nữ. Bạn ấy là người hoạt bát và có thể làm quen được nhiều người xung quanh. Mình và bạn học chung Biên - Phiên dịch. Tình cờ lại chung lớp đại cương, mình cũng khá có cảm tình vì đầu bạn nhảy... Xem thêm