[Gửi các hành khách trên chuyến bay tốt nghiệp của HUFLIT đợt 2 ✈️ ✈️ ✈️]

"Chẳng phải phép màu, tại sao chúng ta gặp nhau". Mình không hề biết các bạn là ai, và các bạn cũng không biết đến mình trông như thế nào. Chỉ biết rằng, chúng ta đều đã và đang là một phần của ngôi trường H Quận 10. Trải qua ngần ấy thời gian, chúng ta đã có không ít thì nhiều những kỷ niệm bên bạn bè, thầy cô dù có thể đó là những ký ức vui hay buồn. Nhưng ít nhất, chúng ta đều nhận thấy rằng, chúng ta không còn là những cô cậu tân sinh viên ngày xưa nữa.

Chúng ta đã dần trưởng thành, chững chạc hơn so với chính hình ảnh chúng ta 3,5 năm trước. Và giờ đây, khi chúng ta đã đến những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sinh viên, khi mà chuyến bay tạm biệt đã cất cánh cũng là lúc chúng ta viết lên cho bản thân mình một trang hành trình mới với những dòng cảm xúc mới, những quãng đời mới và những nốt nhạc có phần lạ lẫm, trầm lắng hơn giai điệu nhiệt huyết của tuổi sinh viên.

Nhưng mình mong muốn các bạn biết rằng: dẫu cho hoài bão, ước mơ của chúng ta rẽ sang nhiều hướng khác nhau, chúng ta đã từng có xuất phát điểm đều là ngôi trường đại học này. Nơi đã cho mình sự lạc quan, sự tự tin; nơi đã rèn giũa cho mình kỹ năng sống; nơi đã tôi luyện nên một phiên bản mới tốt hơn của mình. Do đó, mình hy vọng, các bạn dù có khó khăn hay những bất trắc, hãy luôn nhớ về những gì chúng ta đã trải qua ở đây.

Có rất nhiều điều ở đây mà chúng ta rất muốn giữ lại. Kỷ niệm về bạn bè, thầy cô; ngày tháng vùi đầu vào deadline; chạy bán sống bán chết điểm danh; những lần vui vì kiểm tra tốt hay buồn vì trứng ngỗng... Dù những dòng cảm xúc đó có thể phai mờ nhưng mình hy vọng các bạn luôn nhớ rằng các bạn đều có một thứ mãi mãi, đó là tình yêu thương của mọi người và sự biết ơn. Ai trong chúng ta cũng đều được yêu thương, và hãy đừng quên những người thầy, người cô của mình, vì họ đã cùng chúng ta đồng hành đến ngày hôm nay.

Một lần cuối, chúc cho tất cả các bạn trong sự kiện quan trọng nhất tuổi học trò một tương lai rộng mở, luôn giữ ngọn lửa nhiệt huyết, sự lạc quan trong hoạn nạn và một trái tim đầy lòng yêu thương với mọi người cho một xã hội tốt hơn. Và hãy dùng những gì ở HUFLIT đã mài giũa cho chúng ta vì một kỷ nguyên vươn mình của đất nước thật rực rỡ.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#15772 19:08, 29/08/2025

GỬI CÁC EM TÂN SINH VIÊN NĂM NHẤT CHÂN ƯỚT CHÂN RÁO LÊN SÀI GÒN Các em à, chị biết. Mới bước chân lên cái thành phố này, ai cũng hoang mang. Ở quê thì có ba mẹ giữ, có thầy cô nhắc, có bạn bè sát bên. Lên Sài Gòn, ở trọ, sống một mình, tự do, tự quyết... Xem thêm

#15770 20:08, 28/08/2025

GIA ĐÌNH KHÓ KHĂN NHƯNG VẪN CỐ CHẤP ĐI HỌC TIẾP Em xin chào anh chị, em hiện là sinh viên năm cuối ạ, em bế tắc quá nên muốn tâm sự với anh chị một xíu. Công việc của ba mẹ em không ổn định nên 3 năm qua phải vay mượn rất nhiều để em ăn học, em... Xem thêm

#15766 21:08, 27/08/2025

Tớ là tân sinh viên, tớ vừa đi nhập học hôm trước. Sau buổi nhập học đấy làm tớ sợ học đại học... Trước khi bố đèo tớ đến trường, tớ đã chuẩn bị tận trước giờ đi 30p về quần áo đầu tóc để có thể cảm thấy tự tin nhất khi vào trường. Nhưng khi vừa nhìn thấy... Xem thêm

#15765 22:08, 26/08/2025

Mình nhớ trường quá, mình muốn được quay lại làm một sinh viên chạy dl dù mệt nhưng là với mọi người, chứ không phải chạy một mình như bây giờ. Xem thêm

#15764 21:08, 25/08/2025

Hello mọi người, mình là nữ, tân sinh viên ngành Truyền thông đa phương tiện 🥰. Vì ngành này mới mở ở trường nên mình thấy hơi khó tìm bạn cùng ngành để làm quen nên sợ lúc đi sinh hoạt sẽ bị lạc lõng 🥲. Bạn nào cũng học ngành này thì cho mình xin kết bạn với nhe,... Xem thêm