[Gửi các hành khách trên chuyến bay tốt nghiệp của HUFLIT đợt 2 ✈️ ✈️ ✈️]

"Chẳng phải phép màu, tại sao chúng ta gặp nhau". Mình không hề biết các bạn là ai, và các bạn cũng không biết đến mình trông như thế nào. Chỉ biết rằng, chúng ta đều đã và đang là một phần của ngôi trường H Quận 10. Trải qua ngần ấy thời gian, chúng ta đã có không ít thì nhiều những kỷ niệm bên bạn bè, thầy cô dù có thể đó là những ký ức vui hay buồn. Nhưng ít nhất, chúng ta đều nhận thấy rằng, chúng ta không còn là những cô cậu tân sinh viên ngày xưa nữa.

Chúng ta đã dần trưởng thành, chững chạc hơn so với chính hình ảnh chúng ta 3,5 năm trước. Và giờ đây, khi chúng ta đã đến những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sinh viên, khi mà chuyến bay tạm biệt đã cất cánh cũng là lúc chúng ta viết lên cho bản thân mình một trang hành trình mới với những dòng cảm xúc mới, những quãng đời mới và những nốt nhạc có phần lạ lẫm, trầm lắng hơn giai điệu nhiệt huyết của tuổi sinh viên.

Nhưng mình mong muốn các bạn biết rằng: dẫu cho hoài bão, ước mơ của chúng ta rẽ sang nhiều hướng khác nhau, chúng ta đã từng có xuất phát điểm đều là ngôi trường đại học này. Nơi đã cho mình sự lạc quan, sự tự tin; nơi đã rèn giũa cho mình kỹ năng sống; nơi đã tôi luyện nên một phiên bản mới tốt hơn của mình. Do đó, mình hy vọng, các bạn dù có khó khăn hay những bất trắc, hãy luôn nhớ về những gì chúng ta đã trải qua ở đây.

Có rất nhiều điều ở đây mà chúng ta rất muốn giữ lại. Kỷ niệm về bạn bè, thầy cô; ngày tháng vùi đầu vào deadline; chạy bán sống bán chết điểm danh; những lần vui vì kiểm tra tốt hay buồn vì trứng ngỗng... Dù những dòng cảm xúc đó có thể phai mờ nhưng mình hy vọng các bạn luôn nhớ rằng các bạn đều có một thứ mãi mãi, đó là tình yêu thương của mọi người và sự biết ơn. Ai trong chúng ta cũng đều được yêu thương, và hãy đừng quên những người thầy, người cô của mình, vì họ đã cùng chúng ta đồng hành đến ngày hôm nay.

Một lần cuối, chúc cho tất cả các bạn trong sự kiện quan trọng nhất tuổi học trò một tương lai rộng mở, luôn giữ ngọn lửa nhiệt huyết, sự lạc quan trong hoạn nạn và một trái tim đầy lòng yêu thương với mọi người cho một xã hội tốt hơn. Và hãy dùng những gì ở HUFLIT đã mài giũa cho chúng ta vì một kỷ nguyên vươn mình của đất nước thật rực rỡ.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16708 22:08, 29/08/2026

K24 KHOA NGOẠI NGỮ ơi, có ai còn đang lạc lõng như mình không? Đây là lần đầu tiên mình viết confession về HUFLIT. 2026 rồi, đợt xét tốt nghiệp cuối cùng cũng đã đến. Vậy mà đã 4 năm kể từ khi hoàn thành hết chương trình học, mình vẫn chưa lấy được chứng chỉ tiếng Anh theo chỉ... Xem thêm

#16699 23:08, 24/08/2026

[GÓC TẾ NHỊ] XIN BÍ KÍP "ĐI NẶNG" TÀNG HÌNH CHO TÂN SINH VIÊN CÓ BẠN CÙNG PHÒNG 🥷🚽. Hé lô mọi người, chả là sinh viên năm nhất mới lên thớt, bỡ ngỡ đủ đường. Nắng mưa chuyện của trời, deadline chuyện của trường, nhưng cái chuyện chí mạng nhất trong đời sống ở chung chính là: Làm sao... Xem thêm

#16698 21:08, 24/08/2026

Xin chào mọi người, mình lên đây muốn hỏi và cũng như nhận được kinh nghiệm từ những người có trường hợp giống mình. Mong mọi người góp ý nhẹ nhàng đừng nặng lời với mình nhé ☺️. Mình hiện tại đã bảo lưu được gần nửa năm vì lí do gia đình (cụ thể là tài chính). Mình đang... Xem thêm

#16696 21:08, 20/08/2026

Xin chào mọi người, mình viết bài này muốn nhắn nhủ tới bạn K.N. K29 khoa Ngoại ngữ là thái độ vẫn hơn hẳn trình độ bạn nhé! Mình đã nghe nhiều người phàn nàn về thái độ và cách nói chuyện của bạn với mọi người nhưng mình không tin cho tới khi học chung. Bạn lớn hơn mấy... Xem thêm

#16688 22:08, 14/08/2026

Tui học hết ĐH là tui 22 tuổi ra, lúc đó người ta hỏi tui có người yêu chưa thì tui nói sao? Đừng nghĩ bạn cho tui mật khẩu Facebook, Instagram, TikTok thì bạn nghĩ bạn lừa được tui nha. Bạn quan tâm, chăm sóc, tui cảm ơn, nhưng mà bạn lại không cho tui danh phận kkk. Bạn... Xem thêm