[Gửi các hành khách trên chuyến bay tốt nghiệp của HUFLIT đợt 2 ✈️ ✈️ ✈️]

"Chẳng phải phép màu, tại sao chúng ta gặp nhau". Mình không hề biết các bạn là ai, và các bạn cũng không biết đến mình trông như thế nào. Chỉ biết rằng, chúng ta đều đã và đang là một phần của ngôi trường H Quận 10. Trải qua ngần ấy thời gian, chúng ta đã có không ít thì nhiều những kỷ niệm bên bạn bè, thầy cô dù có thể đó là những ký ức vui hay buồn. Nhưng ít nhất, chúng ta đều nhận thấy rằng, chúng ta không còn là những cô cậu tân sinh viên ngày xưa nữa.

Chúng ta đã dần trưởng thành, chững chạc hơn so với chính hình ảnh chúng ta 3,5 năm trước. Và giờ đây, khi chúng ta đã đến những ngày tháng cuối cùng của cuộc đời sinh viên, khi mà chuyến bay tạm biệt đã cất cánh cũng là lúc chúng ta viết lên cho bản thân mình một trang hành trình mới với những dòng cảm xúc mới, những quãng đời mới và những nốt nhạc có phần lạ lẫm, trầm lắng hơn giai điệu nhiệt huyết của tuổi sinh viên.

Nhưng mình mong muốn các bạn biết rằng: dẫu cho hoài bão, ước mơ của chúng ta rẽ sang nhiều hướng khác nhau, chúng ta đã từng có xuất phát điểm đều là ngôi trường đại học này. Nơi đã cho mình sự lạc quan, sự tự tin; nơi đã rèn giũa cho mình kỹ năng sống; nơi đã tôi luyện nên một phiên bản mới tốt hơn của mình. Do đó, mình hy vọng, các bạn dù có khó khăn hay những bất trắc, hãy luôn nhớ về những gì chúng ta đã trải qua ở đây.

Có rất nhiều điều ở đây mà chúng ta rất muốn giữ lại. Kỷ niệm về bạn bè, thầy cô; ngày tháng vùi đầu vào deadline; chạy bán sống bán chết điểm danh; những lần vui vì kiểm tra tốt hay buồn vì trứng ngỗng... Dù những dòng cảm xúc đó có thể phai mờ nhưng mình hy vọng các bạn luôn nhớ rằng các bạn đều có một thứ mãi mãi, đó là tình yêu thương của mọi người và sự biết ơn. Ai trong chúng ta cũng đều được yêu thương, và hãy đừng quên những người thầy, người cô của mình, vì họ đã cùng chúng ta đồng hành đến ngày hôm nay.

Một lần cuối, chúc cho tất cả các bạn trong sự kiện quan trọng nhất tuổi học trò một tương lai rộng mở, luôn giữ ngọn lửa nhiệt huyết, sự lạc quan trong hoạn nạn và một trái tim đầy lòng yêu thương với mọi người cho một xã hội tốt hơn. Và hãy dùng những gì ở HUFLIT đã mài giũa cho chúng ta vì một kỷ nguyên vươn mình của đất nước thật rực rỡ.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16540 21:06, 16/06/2026

Dạ anh chị ơi em là lứa 2k8 ạ. Em đang muốn theo ngành Ngôn ngữ Trung của trường nhưng gia đình em lại bắt học Trí tuệ nhân tạo ấy ạ. Bản thân em thì khá thích tiếng Trung, nhà em kêu học tiếng Trung ra thất nghiệp không làm việc được. Hiện tại thì gia đình em có... Xem thêm

#16539 22:06, 15/06/2026

Chào mọi người, mình là sinh viên năm 2 ngành Ngôn ngữ Anh nhưng thú thật mình còn rất yếu trong giao tiếp. Mình đã cố gắng học nhưng có vẻ không tiến bộ được nhiều, chắc là vì học sai cách và mình cũng không có môi trường để thực hành nên cảm giác học xong không áp dụng... Xem thêm

#16538 19:06, 14/06/2026

Thật sự nếu con trai Sư phạm Anh không một lỗ hổng visual như thế này thì em sẽ tin một trong những điều kiện bắt buộc và quan trọng hàng đầu để có slot vào SP NNA là phải đẹp trai đó ạ. Không thể nào mà 1m vuông 5 anh đẹp trai, nerdy lại còn học siêu giỏi... Xem thêm

#16525 22:06, 11/06/2026

Không biết mọi người có ai từng gặp trường hợp giống mình chưa. Khi vào gửi xe thì mình được phát một thẻ xe đã bị gãy sẵn (gãy một góc xíu). Lúc lấy xe ra về, mình lại được thông báo phải đền vì làm thẻ bị hỏng. Mình có giải thích là thẻ đã có tình trạng như... Xem thêm

#16518 21:06, 09/06/2026

Hello mấy vợ iu Sau 3 năm thăng trầm tại HUFLIT, nhìn lại tui thấy bản thân mình đã thay đổi rất nhiều. Không còn là cô bé năm nhất ngơ ngác ngày nào, tui của hiện tại tự tin và trưởng thành hơn hẳn. Suốt hành trình 3 năm qua, vui có, buồn có, thậm chí có những lúc... Xem thêm