Mình từng thích một bạn nam học chung lớp IR. Thích thật sự, theo kiểu càng gặp càng để ý, càng nhìn càng thấy hợp gu. Bạn ấy không phải người quá nổi bật giữa đám đông, không ồn ào hay khoa trương, nhưng mỗi lần bạn bước vào lớp, mình đều nhìn theo một cách vô thức. Bạn có dáng vẻ rất riêng: cách ăn mặc chỉn chu, có gu, hơi nghiêng về thời trang một chút nhưng không phải kiểu phô trương, mà rất vừa vặn với bạn. Có hôm mặc sơ mi, có hôm mặc áo thun đơn giản, nhưng hôm nào nhìn cũng cuốn hút.

Bạn cũng không phải kiểu badboy hay goodboy. Bạn hài hước, dễ tạo không khí vui vẻ khi nói chuyện với đám bạn, nhưng nhiều lúc cũng rất trầm tính. Có những ngày bạn chỉ im lặng ngồi nghe giảng, tay kê lên má như đang nghĩ ngợi điều gì đó. Lúc đó mình lại càng để ý bạn nhiều hơn, vì bạn giống kiểu người sống nội tâm và độc lập.

Một lần tình cờ nghe bạn nói chuyện về âm nhạc, mình mới biết bạn thích nó đến mức nào. Mắt bạn sáng lên khi nhắc đến mấy bài hát cũ, mấy bản nhạc tập hát thầm trong lớp. Mình không biết bạn có biết rằng mình để ý từng chi tiết nhỏ như vậy không. Mình hay tự hỏi: không biết bạn có biết mình để ý không nhỉ, hay chỉ là một người ngồi đâu đó trong lớp thôi?

Đã có nhiều lần mình muốn gửi lời mời kết bạn, hoặc tìm cớ gì đó để bắt chuyện, nhưng rồi lại thôi. Vì mình không đủ can đảm. Mình sợ bạn sẽ thấy lạ, sợ nếu bạn thờ ơ thì mình sẽ mất cả cái cảm giác thích âm thầm này. Nhưng rồi lại sợ… nếu cứ giữ trong lòng như vậy hoài, một ngày nào đó khi chia chuyên ngành, tụi mình không còn học chung nữa, thì cơ hội sẽ trôi đi mãi.

Nên hôm nay mình viết những dòng này, không phải để bạn đọc được mà phản hồi gì, chỉ là muốn giữ lại một chút gì đó thật đẹp cho một khoảng thời gian mà mình đã âm thầm thích bạn, một cách rất tự nhiên và tử tế.

Mình hy vọng sẽ có cơ hội, dù là nhỏ nhất, để bắt đầu một cuộc trò chuyện nào đó. Có thể chỉ là chào nhau một câu, hoặc đơn giản hơn, cùng học một lớp chung nào đó trong thời gian tới.

Vì mình nghĩ… nếu không bắt đầu, thì sẽ không bao giờ có cơ hội.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16391 21:04, 16/04/2026

Tâm sự riêng về môn Tổ chức sự kiện Thật sự mình viết bài này với một tình trạng vô cùng kiệt quệ về thể xác và tinh thần. Mình biết mình không nên than vãn quá nhiều vì tính chất môn học này có thể là như vậy, nhưng mình vẫn muốn bày tỏ ra cho nhẹ lòng một... Xem thêm

#16390 23:04, 15/04/2026

Hiiiii. Em ngồi viết những dòng này là đã thi xong được 2 môn thôi ạ, em vẫn còn 5 môn nữa nhưng mà mới môn thứ 2 em hết hy vọng rrr... Em vừa nộp và bước ra khỏi phòng thi 3s là mắt em dâng trào rồi, khóc nguyên quãng đường về nhà. Mọi người sẽ hỏi là... Xem thêm

#16389 21:04, 15/04/2026

Hôm nay đã là ngày thứ 40 mình mất ngủ. Mình vừa ra trường khoảng 1 năm, công việc cũng chưa gọi là quá ổn định. Mình đã đọc được nhiều bài viết về tình cảm gia đình nhưng điều đó không đến với mình. Mình cũng có gia đình, có ba mẹ và các em, nhưng gia đình mình... Xem thêm

#16382 20:04, 12/04/2026

Gửi bạn thân nha! Đi học bài chung bạn kêu quên đem sách mượn sách tao, coi xong tao đã lấy cất rồi, muốn mượn coi thêm, đến giờ tao đi về nên tao để lại cho coi. Thứ Hai tuần này còn một môn chung nữa thì tao kêu đi học rồi trả sách cho tao, kêu hôm nay... Xem thêm

#16379 10:04, 12/04/2026

Em chào anh chị, em là K31 ngành Ngôn ngữ Trung. Em bị rớt 2 học phần. Em cảm thấy buồn và đang mông lung, không biết chọn đúng ngành không và em cũg cảm thấy rất ngại về việc học rớt môn nữa. Em không biết cái lúc mà mình phải đi học chung lại môn với khoá dưới... Xem thêm