Mình từng thích một bạn nam học chung lớp IR. Thích thật sự, theo kiểu càng gặp càng để ý, càng nhìn càng thấy hợp gu. Bạn ấy không phải người quá nổi bật giữa đám đông, không ồn ào hay khoa trương, nhưng mỗi lần bạn bước vào lớp, mình đều nhìn theo một cách vô thức. Bạn có dáng vẻ rất riêng: cách ăn mặc chỉn chu, có gu, hơi nghiêng về thời trang một chút nhưng không phải kiểu phô trương, mà rất vừa vặn với bạn. Có hôm mặc sơ mi, có hôm mặc áo thun đơn giản, nhưng hôm nào nhìn cũng cuốn hút.

Bạn cũng không phải kiểu badboy hay goodboy. Bạn hài hước, dễ tạo không khí vui vẻ khi nói chuyện với đám bạn, nhưng nhiều lúc cũng rất trầm tính. Có những ngày bạn chỉ im lặng ngồi nghe giảng, tay kê lên má như đang nghĩ ngợi điều gì đó. Lúc đó mình lại càng để ý bạn nhiều hơn, vì bạn giống kiểu người sống nội tâm và độc lập.

Một lần tình cờ nghe bạn nói chuyện về âm nhạc, mình mới biết bạn thích nó đến mức nào. Mắt bạn sáng lên khi nhắc đến mấy bài hát cũ, mấy bản nhạc tập hát thầm trong lớp. Mình không biết bạn có biết rằng mình để ý từng chi tiết nhỏ như vậy không. Mình hay tự hỏi: không biết bạn có biết mình để ý không nhỉ, hay chỉ là một người ngồi đâu đó trong lớp thôi?

Đã có nhiều lần mình muốn gửi lời mời kết bạn, hoặc tìm cớ gì đó để bắt chuyện, nhưng rồi lại thôi. Vì mình không đủ can đảm. Mình sợ bạn sẽ thấy lạ, sợ nếu bạn thờ ơ thì mình sẽ mất cả cái cảm giác thích âm thầm này. Nhưng rồi lại sợ… nếu cứ giữ trong lòng như vậy hoài, một ngày nào đó khi chia chuyên ngành, tụi mình không còn học chung nữa, thì cơ hội sẽ trôi đi mãi.

Nên hôm nay mình viết những dòng này, không phải để bạn đọc được mà phản hồi gì, chỉ là muốn giữ lại một chút gì đó thật đẹp cho một khoảng thời gian mà mình đã âm thầm thích bạn, một cách rất tự nhiên và tử tế.

Mình hy vọng sẽ có cơ hội, dù là nhỏ nhất, để bắt đầu một cuộc trò chuyện nào đó. Có thể chỉ là chào nhau một câu, hoặc đơn giản hơn, cùng học một lớp chung nào đó trong thời gian tới.

Vì mình nghĩ… nếu không bắt đầu, thì sẽ không bao giờ có cơ hội.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16296 22:03, 01/03/2026

Mấy bạn có thể nào dừng việc lấy lí do là bận đi du lịch nên không làm bài được không ạ? Biết mình sẽ đi du lịch, đi chơi cùng gia đình thì sao các bạn không hoàn thành trước Tết đi ạ? Vì một vài cá nhân "đi du lịch" bận rộn quá nên kéo cả nhóm trễ... Xem thêm

#16295 23:02, 24/02/2026

Nay coi điểm, thấy điểm đúng năng lực, có chút buồn với hụt hẫng. Năm đầu vô bô bô cái mỏ học bổng z thoi chứ cũng không mơ gì. Xong quen bạn gái kia. Đôi lúc mình thấy hơi tự ti tại mình học ngoo quá. Xong cái đường ai nấy đi. Bạn đó được học bổng loại Xuất... Xem thêm

#16294 22:02, 24/02/2026

Chào mọi người. Hiện tại em đang là sinh viên năm 2 nhưng em khá mông lung về ngành học của mình. Em quá yếu tiếng Anh, đặc biệt là speaking, em đã cố gắng học từ vựng rất nhiều để có thể cải thiện nhưng càng học thì lại càng quên. Sắp tới em phải thi Public speaking, em... Xem thêm

#16293 21:02, 23/02/2026

Cả nhà cho mình lời khuyên xử lý vấn đề này với ạ. Hiện tại mình đã ra trường, đi làm được nửa năm, mức lương cũng tầm 8tr. Thời gian đầu mới có lương, mình muốn để dành để làm những việc đã ấp ủ bấy lâu nay. Mình không gửi về cho ba mẹ hàng tháng nhưng mà... Xem thêm

#16292 20:02, 22/02/2026

Mình là nữ và có quen bạn này gần 4 năm rồi. Mình và bạn quen nhau, cả nhà mình đều biết nên mỗi năm Tết đến hay có dịp về quê, mình đều dẫn bạn qua nhà mình chơi. Ba mình rất quý bạn ấy, cho bạn mượn tiền lúc bạn khó khăn, cũng coi bạn ấy như con... Xem thêm