Hôm qua là một ngày đặc biệt với mình, vì mình đi ăn quán một mình, không thấy lo sợ mà bình an, nghe cũng lạ vì đó một việc bình thường với mọi người.

Từ hồi còn nhỏ xíu mình đã rất nhát, hồi mẫu giáo mình không có bạn bè do ít nói và khó giao tiếp. Lên tới lớp 1 và hầu như tới lớp 12, mình cũng có vài người bạn, nhưng mình không biết cách xây dựng quan hệ. Mình rất nhát, chủ yếu giáo viên nói thì mình sẽ nghe răm rắp, hầu như không nói gì với bạn bè do sợ bị phạt.

Mình cũng từng hơn thua điểm số, mình cố gắng nhưng sai cách, mình cố im lặng và tập trung trong toàn thời gian lên lớp. Nhưng lại không biết rõ cách ôn tập, phương pháp học hiệu quả. Có khi mình nghĩ rằng, sẽ thật tội lỗi khi không học mà đi chơi. Từ cấp 2 mình ít nói dần, cũng chỉ chú tâm vào bài học, mình không biết thư giãn. Những giờ học trở nên căng thẳng, mình sợ sai, mình cố học hết bài, nhưng lại không dám giơ tay, cứ như một cái vòng lặp, mình bị stress và cuối cùng là mình bị tâm thần nặng đến nỗi phải đi khám.

Giáo viên cũ khi biết tình trạng mình, họ cố gắng cho mình các con điểm cao sau khi mình lấy lại được lại tâm trí. Nhưng, sau khi lên cấp 3, mình vẫn chịu đựng căn bệnh đó, có lẽ do mình sợ xã hội, mình vẫn cứ một mình đi học rồi đi về, học tập giảm sút do mình nghiện đọc tiểu thuyết.

Và tới lúc thi xong tốt nghiệp, một con quể như mình chọn học Ngôn ngữ Anh. Bệnh sợ giao tiếp, cộng lại với mình chưa học nghe nói bao giờ, mình gần như mất gốc, mình stress tới xin bảo lưu.

Queo, thật sự là sau khi học tại HUFLIT gần 3 năm, mình đã có một người bạn thân, mình cũng bớt nhát hơn. Có lẽ thật sự khó để một người hướng nội trở nên hướng ngoại, nhưng hướng nội không đồng nghĩa với sợ giao tiếp.

Cảm ơn HUFLIT, cảm ơn những người đã cho mình một vài sự động viên bên cạnh mình.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#15772 19:08, 29/08/2025

GỬI CÁC EM TÂN SINH VIÊN NĂM NHẤT CHÂN ƯỚT CHÂN RÁO LÊN SÀI GÒN Các em à, chị biết. Mới bước chân lên cái thành phố này, ai cũng hoang mang. Ở quê thì có ba mẹ giữ, có thầy cô nhắc, có bạn bè sát bên. Lên Sài Gòn, ở trọ, sống một mình, tự do, tự quyết... Xem thêm

#15770 20:08, 28/08/2025

GIA ĐÌNH KHÓ KHĂN NHƯNG VẪN CỐ CHẤP ĐI HỌC TIẾP Em xin chào anh chị, em hiện là sinh viên năm cuối ạ, em bế tắc quá nên muốn tâm sự với anh chị một xíu. Công việc của ba mẹ em không ổn định nên 3 năm qua phải vay mượn rất nhiều để em ăn học, em... Xem thêm

#15766 21:08, 27/08/2025

Tớ là tân sinh viên, tớ vừa đi nhập học hôm trước. Sau buổi nhập học đấy làm tớ sợ học đại học... Trước khi bố đèo tớ đến trường, tớ đã chuẩn bị tận trước giờ đi 30p về quần áo đầu tóc để có thể cảm thấy tự tin nhất khi vào trường. Nhưng khi vừa nhìn thấy... Xem thêm

#15765 22:08, 26/08/2025

Mình nhớ trường quá, mình muốn được quay lại làm một sinh viên chạy dl dù mệt nhưng là với mọi người, chứ không phải chạy một mình như bây giờ. Xem thêm

#15764 21:08, 25/08/2025

Hello mọi người, mình là nữ, tân sinh viên ngành Truyền thông đa phương tiện 🥰. Vì ngành này mới mở ở trường nên mình thấy hơi khó tìm bạn cùng ngành để làm quen nên sợ lúc đi sinh hoạt sẽ bị lạc lõng 🥲. Bạn nào cũng học ngành này thì cho mình xin kết bạn với nhe,... Xem thêm