Phần 2 – "Tui không thua trong tình yêu, tui thắng trong cuộc đời."

Sau buổi tối bị bỏ lại giữa đường, tui bắt đầu tỉnh.

Cái cảm giác bị bỏ giữa đường, giữa đêm, giữa thành phố nó khác lắm. Không phải vì sợ – mà vì nhục.

Tui đứng đó, xe cộ chạy qua, còn lòng tui thì đứng lại luôn.

Mọi kỷ niệm xẹt qua trong đầu như một đoạn phim tua nhanh – không có khúc nào hạnh phúc.

Mà lúc đó tui vẫn còn nghĩ… có khi nào mình sai thiệt không ta?

Chết chưa. Bị hành mà vẫn sợ mình sai.

Tình yêu gì mà bắt tui phải co rút lại như con tép phơi nắng?

Từ khi yêu nó, tui bắt đầu thấy mình... nhỏ lại.

Tui nhỏ tiếng hơn.

Tui nhỏ cái tôi lại.

Tui nhỏ hết mấy ước mơ của mình, vì nghĩ “thôi, miễn nó vui là được.”

Mỗi ngày bên nó, tui như bản nháp của chính mình.

Nó chê son tui xấu – tui bỏ.

Nó kêu đồ tui mặc kỳ – tui đổi.

Nó không thích bạn tui – tui cắt liên lạc.

Nhưng ai sửa lại nó?

Không ai.

Tại vì nó là “người yêu mà ai cũng phải hiểu”.

Có hôm về nhà, tui nhìn vô gương, hỏi nhỏ: “Mày còn là mày không?”

Không phải kiểu câu hỏi thơ mộng gì đâu. Mà là câu hỏi thật sự – tui không nhận ra con nhỏ trong gương nữa.

Da sạm đi. Mắt trũng xuống. Tóc xơ xác.

Không phải do thiếu skincare, mà do thiếu yêu bản thân.

Tui sống vì nó quá nhiều, tới mức quên mất mình từng thích cái gì, muốn cái gì, cần cái gì.

Tui từng nghĩ: Thôi ráng đi, rồi nó sẽ khác.

Ừ, ai đang yêu mà không từng hy vọng người mình yêu thay đổi một chút?

Tui từng nhủ lòng:

“Chắc nó áp lực.”

“Chắc nó chưa trưởng thành.”

“Chắc nó thương tui mà không biết cách thể hiện.”

Nhưng bà biết không?

Một người thương bà sẽ không để bà đoán.

Một người trưởng thành sẽ không dùng bà làm thùng rác xả cảm xúc.

Một người xứng đáng sẽ không biến bà thành “công cụ tiện lợi”, vừa đưa đón, vừa bao ăn, vừa gánh cảm xúc.

Rồi tui chọn im lặng. Mà im lặng của tui là để chuẩn bị đi.

Tui không còn cãi nhau nữa.

Tui không cố sửa, không cố giữ.

Tui chỉ im lặng. Làm đẹp. Đi làm. Cất dần từng đồng. Cắt bỏ từng thói quen liên quan tới nó.

Tui dừng nhắn tin trước.

Tui không hỏi “Anh ăn chưa?”

Tui không đợi sau ca làm.

Tui không còn chạy như shipper giao tình cảm miễn phí mỗi ngày nữa.

Tui lấy lại từng chút sức sống của mình – như cây khô vừa được tưới nước.

Ngày tui nói chia tay, nó hỏi: “Em hết thương anh rồi hả?” đại loại vậy, tại nó nói nhiều lắm tui còn tưởng tui sai nữa chứ, thao túng tâm lý cực mạnh.

Không anh ơi. Em vẫn thương.

Nhưng em thương em hơn.

Tình yêu nào mà khiến em mất ăn, mất ngủ, mất tiền, mất bạn, mất chính mình thì có đẹp cỡ nào, em cũng không giữ nữa.

Vì em biết, người không biết giữ em, không xứng đáng được giữ em.

Sau chia tay: Người ta mất người yêu, tui tìm lại chính mình.

Bà biết hông? Sau chia tay, tụi nó cứ tưởng tui sụp.

Không nha.

Tui giàu hơn.

Tui rảnh hơn.

Tui vui hơn.

Tui ăn món mình thích, đi đâu mình muốn, cười thoải mái, không phải dòm sắc mặt ai.

Tui chuyển từ “bạn gái cố gắng” thành “nữ chính không cần ai cứu.”

Kết phần 2: Tui không còn cần người yêu – tui cần bình yên.

Tui không cay cú. Không oán trách.

Tui chỉ biết ơn người cũ vì đã giúp tui biết rõ tui xứng đáng với điều gì hơn.

Giờ ai hỏi tui:

“Sao còn độc thân vậy?”

Tui chỉ cười:

“Vì tui đang yêu người tuyệt nhất – là bản thân tui.”

Vậy là phần 2 hết rồi cũng là phần cuối của seri anh H. là những niềm đau .

P/s: Ký tên Anh H giấu tên cảm mơn anh vì tất cả , cảm ơn anh đã mở ra bầu trời tri thức cho em.

Đó mới mà 1 kiếp nạn thôi tôi trải qua 3 kíp nạn mới tìm được hoàng tử đời mình .

Muốn tui comback phần 3 về 2 anh chồng tiếp theo thì thả tương tác nhiệt tình hơn nha :333 mãi yêu mấy bà


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16391 21:04, 16/04/2026

Tâm sự riêng về môn Tổ chức sự kiện Thật sự mình viết bài này với một tình trạng vô cùng kiệt quệ về thể xác và tinh thần. Mình biết mình không nên than vãn quá nhiều vì tính chất môn học này có thể là như vậy, nhưng mình vẫn muốn bày tỏ ra cho nhẹ lòng một... Xem thêm

#16390 23:04, 15/04/2026

Hiiiii. Em ngồi viết những dòng này là đã thi xong được 2 môn thôi ạ, em vẫn còn 5 môn nữa nhưng mà mới môn thứ 2 em hết hy vọng rrr... Em vừa nộp và bước ra khỏi phòng thi 3s là mắt em dâng trào rồi, khóc nguyên quãng đường về nhà. Mọi người sẽ hỏi là... Xem thêm

#16389 21:04, 15/04/2026

Hôm nay đã là ngày thứ 40 mình mất ngủ. Mình vừa ra trường khoảng 1 năm, công việc cũng chưa gọi là quá ổn định. Mình đã đọc được nhiều bài viết về tình cảm gia đình nhưng điều đó không đến với mình. Mình cũng có gia đình, có ba mẹ và các em, nhưng gia đình mình... Xem thêm

#16382 20:04, 12/04/2026

Gửi bạn thân nha! Đi học bài chung bạn kêu quên đem sách mượn sách tao, coi xong tao đã lấy cất rồi, muốn mượn coi thêm, đến giờ tao đi về nên tao để lại cho coi. Thứ Hai tuần này còn một môn chung nữa thì tao kêu đi học rồi trả sách cho tao, kêu hôm nay... Xem thêm

#16379 10:04, 12/04/2026

Em chào anh chị, em là K31 ngành Ngôn ngữ Trung. Em bị rớt 2 học phần. Em cảm thấy buồn và đang mông lung, không biết chọn đúng ngành không và em cũg cảm thấy rất ngại về việc học rớt môn nữa. Em không biết cái lúc mà mình phải đi học chung lại môn với khoá dưới... Xem thêm