Cứ tưởng gần cuối năm rồi thì tam tai của mình kết thúc, nhưng mà không. Không biết các bạn sống nhờ anh chị đi lên đại học như thế nào, nhưng đối với mình, đó là một cơn ác mộng kéo dài không có hồi kết.

Gia đình mình ở quê không giàu có nên khi lên đại học, chị gái mình kiu mình lên ở chung cho đỡ tiền trọ. Chị mình đã kết hôn và chưa có em bé. Nghe vậy, mình nửa lo nửa mừng. Lo vì mình còn anh rể, không biết anh ta là người như thế nào. Mừng vì ba mẹ đỡ một khoản tiền trọ cho mình.

Nhưng đâu phải cái gì cũng hoàn hảo, trong suốt 3 năm sống chung, mình bị trầm cảm, rối loạn lo lắng, bị bệnh vì stress do phải chịu những lời khó nghe từ chị mình, vì chồng chỉ soi mói từng lời nói của mình rồi méc chị, xong đi kể bà hàng xóm nghe.

Mình là một người chỉ hành động, không có nói chuyện ngọt ngào hay nịnh nọt, thấy cái gì có thể giúp thì mình làm hết nhưng anh rể mình không công nhận. Thì thôi vậy, dù gì cũng là chồng chị ruột mình, rảnh đâu đi phán xét, soi mói anh ta chi, nhưng anh ta lại làm vậy với mình á. Với lại, anh ta nghỉ ở nhà chăm vợ thì mình nhìn ra mà, mình cũng phụ vậy, cũng chăm nhà cửa bếp núc vậy, cái gì thiếu mình đều fill cho đầy.

Xong anh ta đi nói bà hàng xóm mình chả làm gì, mặt cứ lầm lì, hỏi thì thì không nói chuyện. Ụa alo... Gì dẫy. Đỉnh điểm, định kỳ mình thi xong sẽ về quê một tuần để chơi với ba mẹ. Sáng hôm đó, chị mình khóc điện về mẹ, kêu mình chuyển ra riêng ở với bạn. Mình nghe mà mình sảng hồn, ụa alo. Hôm đó mình tức tốc gom đồ lên lại rồi nói chuyện với chị mình thì mới biết là anh ta chửi mình, vì anh ta không thích cách mình giao tiếp với anh ta (???)

Nói một hồi, quy lại mình sai, đúng cũng thành sai thôi. Ba năm rồi, họ vẫn như vậy, chửi xong rồi lại bảo mình ở lại. Nên thôi, mình mệt rồi, cái giá của stress áp lực là 10 củ chữa bệnh á. Sợ rồi nên mình đang tìm cách ra riêng. Nghe mà khó hiểu thật sự. Người nhà với nhau mà soi mói nhau quá, có phải do mình hiền quá không khi tự mình im lặng 3 năm rồi tự mình bị bệnh?


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16391 21:04, 16/04/2026

Tâm sự riêng về môn Tổ chức sự kiện Thật sự mình viết bài này với một tình trạng vô cùng kiệt quệ về thể xác và tinh thần. Mình biết mình không nên than vãn quá nhiều vì tính chất môn học này có thể là như vậy, nhưng mình vẫn muốn bày tỏ ra cho nhẹ lòng một... Xem thêm

#16390 23:04, 15/04/2026

Hiiiii. Em ngồi viết những dòng này là đã thi xong được 2 môn thôi ạ, em vẫn còn 5 môn nữa nhưng mà mới môn thứ 2 em hết hy vọng rrr... Em vừa nộp và bước ra khỏi phòng thi 3s là mắt em dâng trào rồi, khóc nguyên quãng đường về nhà. Mọi người sẽ hỏi là... Xem thêm

#16389 21:04, 15/04/2026

Hôm nay đã là ngày thứ 40 mình mất ngủ. Mình vừa ra trường khoảng 1 năm, công việc cũng chưa gọi là quá ổn định. Mình đã đọc được nhiều bài viết về tình cảm gia đình nhưng điều đó không đến với mình. Mình cũng có gia đình, có ba mẹ và các em, nhưng gia đình mình... Xem thêm

#16382 20:04, 12/04/2026

Gửi bạn thân nha! Đi học bài chung bạn kêu quên đem sách mượn sách tao, coi xong tao đã lấy cất rồi, muốn mượn coi thêm, đến giờ tao đi về nên tao để lại cho coi. Thứ Hai tuần này còn một môn chung nữa thì tao kêu đi học rồi trả sách cho tao, kêu hôm nay... Xem thêm

#16379 10:04, 12/04/2026

Em chào anh chị, em là K31 ngành Ngôn ngữ Trung. Em bị rớt 2 học phần. Em cảm thấy buồn và đang mông lung, không biết chọn đúng ngành không và em cũg cảm thấy rất ngại về việc học rớt môn nữa. Em không biết cái lúc mà mình phải đi học chung lại môn với khoá dưới... Xem thêm