• Cuộc đời tôi đúng là một chuỗi những lần gặp gỡ toàn "nhân tài" không hiểu nổi. Học cấp 2, tôi cứ tưởng mình sẽ có một thời học sinh êm ả, nhưng nào ngờ, lại dính phải lũ bạn như cún hoang. Không được dạy dỗ đàng hoàng hay sao mà cứ thích batnat người khác. Lũ đó như kiểu sinh ra là để gây sự, mà tôi lại vô tình lọt vào tầm ngắm. Ngày nào đến lớp cũng phải nghe những lời khó nghe, đụng chuyện là chúng lao vào tôi, làm gì mà gây khó dễ cho người khác giỏi đến thế?

• Lên cấp 3, cứ ngỡ mình thoát khỏi cái đám vô học kia, nhưng đời đâu dễ vậy. Lại gặp ngay một nhóm mới: bọn nhà giàu mà học thì "nhu", cứ thích la ó để người ta chú ý. Chắc nghĩ mình mặc đồ xịn, xài đồ hiệu thì có quyền "rống" lên bất cứ lúc nào. Mà không hiểu nổi, học hành thì chẳng đến đâu, nhưng cứ rảnh rỗi là nhắm vào tôi, như thể cuộc đời tôi là trò tiêu khiển của họ. "Ủa, tôi làm gì sai với các bạn hả?" – câu hỏi này cứ quanh quẩn trong đầu tôi suốt những năm đó. Nhưng họ bận "rống" quá, chắc chẳng nghe thấy.

• Rồi đến đại học, tôi cứ nghĩ rằng chắc giờ ai cũng trưởng thành rồi, sẽ có cách cư xử đàng hoàng hơn. Nhưng không, cuộc đời vẫn chưa tha cho tôi. Năm nhất, gặp ngay "bạn" A – cái kiểu như đang đi trên sàn diễn thời trang, lúc nào cũng hất mặt lên trời, như đang sống trong thế giới của riêng mình. Cứ thích dạy đời, phán xét người khác như thể là giáo sư của khoa sống đúng cách. Mà xin lỗi, chắc "bạn" A cũng chưa học được cách sống sao cho dễ chịu với người xung quanh. Cứ nhìn vào là thấy mệt rồi.

• Qua năm ba, lại gặp "bạn" B, một trường hợp "xuất sắc" khác. Tôi thề, tôi thậm chí còn chẳng biết "bạn" đó là ai, nhưng lại cứ thích chõ mũi vào chuyện của tôi. Xen vào không đúng lúc thì đã đành, đằng này lại còn thích làm như mình giỏi giang lắm, cứ hếch mặt lên như đang đứng ở đỉnh cao. Mà khổ nỗi, chuyện của tôi chẳng liên quan gì đến "bạn" đó cả. Tự dưng từ đâu xuất hiện rồi làm như quen thân lắm, toàn gây sự vô lý.

• Nhiều lúc tôi chỉ muốn hỏi: "Ủa, ai làm gì bạn chưa? Chưa đúng không? Vậy kiếm chuyện chi cho mệt? Nếu rảnh quá thì kiếm cái toilet mà chém gió, chắc nó hợp hơn đó!"

• Cuộc đời mà, lắm khi bạn chẳng cần phải làm gì sai, chỉ cần tồn tại thôi cũng đủ để trở thành mục tiêu của những kẻ như thế. Nhưng giờ tôi không còn để họ làm phiền nữa. Họ muốn gây sự ư? Cứ để họ tự nói với bốn bức tường. Tôi thì đi tìm sự bình yên của mình thôi!


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16391 21:04, 16/04/2026

Tâm sự riêng về môn Tổ chức sự kiện Thật sự mình viết bài này với một tình trạng vô cùng kiệt quệ về thể xác và tinh thần. Mình biết mình không nên than vãn quá nhiều vì tính chất môn học này có thể là như vậy, nhưng mình vẫn muốn bày tỏ ra cho nhẹ lòng một... Xem thêm

#16390 23:04, 15/04/2026

Hiiiii. Em ngồi viết những dòng này là đã thi xong được 2 môn thôi ạ, em vẫn còn 5 môn nữa nhưng mà mới môn thứ 2 em hết hy vọng rrr... Em vừa nộp và bước ra khỏi phòng thi 3s là mắt em dâng trào rồi, khóc nguyên quãng đường về nhà. Mọi người sẽ hỏi là... Xem thêm

#16389 21:04, 15/04/2026

Hôm nay đã là ngày thứ 40 mình mất ngủ. Mình vừa ra trường khoảng 1 năm, công việc cũng chưa gọi là quá ổn định. Mình đã đọc được nhiều bài viết về tình cảm gia đình nhưng điều đó không đến với mình. Mình cũng có gia đình, có ba mẹ và các em, nhưng gia đình mình... Xem thêm

#16382 20:04, 12/04/2026

Gửi bạn thân nha! Đi học bài chung bạn kêu quên đem sách mượn sách tao, coi xong tao đã lấy cất rồi, muốn mượn coi thêm, đến giờ tao đi về nên tao để lại cho coi. Thứ Hai tuần này còn một môn chung nữa thì tao kêu đi học rồi trả sách cho tao, kêu hôm nay... Xem thêm

#16379 10:04, 12/04/2026

Em chào anh chị, em là K31 ngành Ngôn ngữ Trung. Em bị rớt 2 học phần. Em cảm thấy buồn và đang mông lung, không biết chọn đúng ngành không và em cũg cảm thấy rất ngại về việc học rớt môn nữa. Em không biết cái lúc mà mình phải đi học chung lại môn với khoá dưới... Xem thêm