Chào các bạn, mình là nữ cựu sinh viên của trường UFM, và cũng mới đây thôi mình vừa tham dự tốt nghiệp của em gái mình ở HUFLIT. Chuyện cũng chẳng có gì, cho tới khi mình bất chợt thấy một vài bạn tân cử nhân chụp chung tấm hình và hứa hẹn cho dù ra trường vẫn sẽ luôn ở bên nhau và sẵn sàng khi bạn thân buồn. Làm mình nhớ lại một câu chuyện mình không bao giờ quên cho đến tận bây giờ. Mình đã ra trường 5 năm còn bạn ấy mãi là sinh viên năm 3, và chính mình là nguyên nhân ?.

Câu chuyện bắt đầu từ năm nhất đại học, khi mình gặp bạn ấy - người bạn thân nhất của mình suốt thời gian đi học. Chúng mình nhanh chóng thân thiết, gắn bó như hình với bóng. Bạn ấy rất hoạt bát, hài hước, luôn hết mình vì mọi người xung quanh, nhưng cũng có một tính cách khiến nhiều người không thích - đó là hay lo chuyện bao đồng. Bạn ấy thường xen vào những chuyện của người khác dù đôi khi chẳng liên quan gì đến mình. Với mình, điều đó không phải vấn đề lớn vì mình biết bạn ấy chỉ muốn giúp đỡ và quan tâm đến người khác. Chúng mình thường xuyên ngủ chung, trò chuyện đến gần sáng, chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, bí mật thầm kín nhất.

Tuy nhiên, có một điều mình luôn thấy khó hiểu là thỉnh thoảng bạn ấy tự ý làm theo cách của bạn mà không nói trước với ai. Có những lúc bạn ấy nói dối để cho qua chuyện, những lời nói dối không lớn nhưng cũng đủ khiến mình cảm thấy bối rối và khó chịu. Mình từng nghĩ rằng đó chỉ là thói quen nhỏ nhặt, không phải vấn đề lớn. Nhưng rồi dần dần, nó bắt đầu khiến mình hoài nghi và cảm thấy có điều gì đó không ổn.

Mọi chuyện bắt đầu thay đổi vào năm ba. Lịch học của mình và bạn ấy không còn trùng nhau nhiều nên chúng mình ít gặp nhau hơn. Khi khoảng cách bắt đầu xuất hiện, mình cũng nghe được nhiều lời bàn tán về bạn ấy từ những người khác. Mọi người nói rằng bạn ấy phiền phức, hay xen vào chuyện không liên quan, thậm chí có người bảo rằng nên cẩn thận với kiểu người như vậy. Rồi một ngày, một vài người bạn còn nói với mình: "Mày nên cẩn thận, đừng thân với người như nó. Ai biết được nó có ý định gì".

Những lời nói đó khiến mình bắt đầu suy nghĩ lại về bạn ấy. Mình nhớ lại những lần bạn ấy xen vào chuyện người khác, cả những lúc nói những điều mà không ai muốn nghe, và cả những lần bạn ấy tự làm theo ý bạn mà không bàn bạc trước. Mình bắt đầu thấy phiền và khó chịu khi nghĩ đến việc phải đối mặt với điều đó. Những nghi ngờ len lỏi trong tâm trí và mình bắt đầu tránh né bạn ấy. Bạn ấy không còn là người bạn thân thiết của mình nữa mà chỉ là một người mình phải dè chừng. Mỗi lần gặp, mình chỉ đáp lại những câu hỏi của bạn ấy một cách lạnh nhạt, tránh tiếp xúc.

Chúng mình vẫn học trùng nhau một vài môn, đôi khi cùng nhóm làm bài tập nhưng chẳng còn nói gì với nhau nữa. Mỗi lần gặp trong lớp, mình thấy bạn ấy ngồi lủi thủi một mình, ánh mắt lạc lõng, không còn cái vẻ tự tin, rạng rỡ như trước. Mình biết rõ trước giờ bạn ấy không vừa ý với nhiều người, và chính vì điều đó mà bạn ấy không có nhiều bạn thực sự thân thiết, có thì cũng chỉ là xã giao. Mình đã tự nhủ sẽ cố gắng cư xử bình thường với bạn ấy, không để những lời đồn ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng mình nhưng lòng mình vẫn giận lắm. Mỗi lần nhớ lại những chuyện bạn ấy từng nói dối mình trước đây, những lần bạn ấy giấu mình đi làm gì đó mà không nói rõ, mình lại thấy khó chịu và sự tin tưởng từng có dần biến mất.

Rồi một tối, bạn ấy hẹn gặp mình để nói chuyện. Mình miễn cưỡng đồng ý, và khi ngồi đối diện với bạn ấy, mình thấy bạn ấy trông gầy gò và mệt mỏi hơn trước rất nhiều. Bạn ấy hỏi mình: "Dạo này mày có chuyện gì sao? Sao lại tránh tao?". Mình không muốn nói thật nhưng cũng không thể im lặng mãi. Cuối cùng, mình bảo: "Tao nghĩ mày nên lo chuyện của mày thôi, đừng xen vào quá nhiều chuyện của người khác nữa. Tao cũng nghe mọi người nói… và có lẽ tao với mày cần khoảng cách".

Ánh mắt của bạn ấy lúc đó như sụp đổ. Bạn ấy im lặng một lúc lâu rồi chỉ nói: "tao cứ tưởng mày hiểu tao, nhưng hóa ra tao đã sai." Sau đó, bạn ấy đứng dậy và rời đi, không nói thêm gì.

Rồi 5 tháng sau đó, chúng mình chẳng nói với nhau lời nào. Mỗi khi gặp nhau trong lớp, bạn ấy vẫn ngồi lặng lẽ một mình nhưng mình chẳng buồn để ý. Có lẽ, trong lòng mình vẫn còn giận, vẫn nghĩ rằng mình đúng khi giữ khoảng cách với bạn ấy. Nhưng không lâu sau, mình nhận được tin bạn ấy nhập viện vì đã cố 44. Mình đến bệnh viện trong vội vã nhưng bạn ấy đã rơi vào hôn mê. Mẹ bạn ấy nói rằng bạn ấy đã phải chiến đấu với trầm cảm trong thời gian dài, nhưng không ai biết cả, kể cả mình.

Mình đứng đó, nhìn bạn ấy nằm bất động trên giường bệnh và cảm giác tội lỗi cuốn lấy mình. Làm sao mình lại có thể nghi ngờ một người bạn đã luôn ở bên cạnh mình, đã luôn hết lòng giúp đỡ người khác mà không hề có ý xấu? Tại sao mình lại để những lời nói từ người ngoài khiến mình quên mất tất cả những gì tốt đẹp mà chúng mình từng có?

Mình ngồi bên giường bệnh, nắm chặt tay bạn ấy, hy vọng bạn ấy sẽ tỉnh lại, rằng mình sẽ có cơ hội để nói lời xin lỗi. Nhưng rồi ngày ấy không bao giờ đến. Bạn ấy ra đi lặng lẽ, mang theo tất cả những điều mình chưa kịp nói.

Ngày đưa tiễn bạn ấy, mình đứng trước di ảnh, nhớ lại những lần chúng mình thức trắng đêm để trò chuyện, những lúc bạn ấy ôm mình và bảo: "Dù thế nào, tao sẽ cũng không bao giờ bỏ mày, tao vẫn sẽ ở đây." Nhưng giờ, bạn ấy đã không còn ở đó nữa. Mình hiểu ra rằng bạn ấy đã luôn muốn tốt với mọi người, đã luôn muốn trở thành một người mà ai cũng có thể tìm đến, nhưng khi bạn ấy cần một người để dựa vào, thì không ai ở đó cả, kể cả mình.

Mình không thể nào quên được cảm giác lúc đó, khi nhận ra mình đã không tin tưởng người duy nhất luôn ở bên mình. Và cái giá phải trả là người bạn thân nhất của mình đã vĩnh viễn ra đi, mang theo cả một phần của trái tim mình. Chuyện cũng xảy ra 6 năm nhưng mình vẫn không bao giờ quên được. Mong rằng các bạn ở đây đang có hiểu lầm hay mâu thuẫn chưa giải thích rõ ràng thì hãy cùng nhau ngồi lại và giải quyết cùng nhau. Không phải ai cũng mạnh mẽ để vượt qua nhưng mình mong sẽ không có tình trạng giống người bạn của mình.

Cảm ơn các bạn đã nghe mình chia sẻ.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16297 20:03, 02/03/2026

Lạm dụng NotebookLM làm PPT thuyết trình có nên không? Không ai cấm sử dụng AI làm bài thuyết trình cả, nhưng phải có giới hạn của nó và đặt cái trách nhiệm của mình vào nữa chứ. Ai mà chẳng biết xài AI tạo PPT thuyết trình việc gì cần tìm bạn làm PPT chi? Chuyện là nhóm mình... Xem thêm

#16296 22:03, 01/03/2026

Mấy bạn có thể nào dừng việc lấy lí do là bận đi du lịch nên không làm bài được không ạ? Biết mình sẽ đi du lịch, đi chơi cùng gia đình thì sao các bạn không hoàn thành trước Tết đi ạ? Vì một vài cá nhân "đi du lịch" bận rộn quá nên kéo cả nhóm trễ... Xem thêm

#16295 23:02, 24/02/2026

Nay coi điểm, thấy điểm đúng năng lực, có chút buồn với hụt hẫng. Năm đầu vô bô bô cái mỏ học bổng z thoi chứ cũng không mơ gì. Xong quen bạn gái kia. Đôi lúc mình thấy hơi tự ti tại mình học ngoo quá. Xong cái đường ai nấy đi. Bạn đó được học bổng loại Xuất... Xem thêm

#16294 22:02, 24/02/2026

Chào mọi người. Hiện tại em đang là sinh viên năm 2 nhưng em khá mông lung về ngành học của mình. Em quá yếu tiếng Anh, đặc biệt là speaking, em đã cố gắng học từ vựng rất nhiều để có thể cải thiện nhưng càng học thì lại càng quên. Sắp tới em phải thi Public speaking, em... Xem thêm

#16293 21:02, 23/02/2026

Cả nhà cho mình lời khuyên xử lý vấn đề này với ạ. Hiện tại mình đã ra trường, đi làm được nửa năm, mức lương cũng tầm 8tr. Thời gian đầu mới có lương, mình muốn để dành để làm những việc đã ấp ủ bấy lâu nay. Mình không gửi về cho ba mẹ hàng tháng nhưng mà... Xem thêm