Gửi Vy,

Cuối cùng thì cũng kết thúc một học kỳ D và Vy cùng học chung rồi. Chúng mình đã cùng đi qua những cung bậc cảm xúc vui có, buồn để rồi nước mắt rơi cũng có. Thật sự D rất trân trọng những lúc như thế, vì nhờ đó, một cách lặng lẽ mà D thấy được cảm xúc của Vy và sự trưởng thành mạnh mẽ hơn qua từng giai đoạn, điều này khác với những gì D nghĩ về Vy khi mới gặp Vy lần đầu.

D mừng vì cuối cùng Vy cũng đã làm xong bài "Phương pháp nghiên cứu" của mình, một thành công to lớn mà sự nỗ lực từ bên trong của Vy đã giành lấy được. Nhưng D chỉ tiếc một điều là đôi khi con người ta luôn mong cầu một điều gì đó quay trở lại đằng sau những hành động giúp đỡ của mình, để rồi khi mong đợi quá nhiều và mọi thứ không như ý muốn thì lại rơi vào hố sâu thất vọng. Khoảng thời gian Vy stress, D đã cố gắng hết sức mình để chia sẻ và mong một phần nào đó năng lượng của D cũng giúp Vy nguôi ngoai và tự vượt qua được những khó khăn đó.

Nhưng sau tất cả, cái D cảm nhận được chỉ là một sự lạnh lùng, hoặc có thể Vy xem sự giúp đỡ của D chỉ là một trong hàng trăm sự giúp đỡ khác và nó quá nhỏ để Vy có thể bận tâm.

Không một lời cảm ơn, không nói gì thêm và không gì cả. Chỉ là một nụ cười xã giao và bước qua nhau trong ngày cuối cùng tổng kết môn. Có những điều D chờ từ Vy rất nhiều, nhưng giờ chắc cũng chẳng còn cơ hội để chờ nữa. Có vẻ như D chưa giúp được nhiều người, nên sự mong cầu để nhận lại được một cái gì đó vẫn hiện hữu trong những hành động của D. Đó là con người của D, luôn cố gắng giúp đỡ mọi người hết mình dù cuối cùng có ra sao đi nữa, và D chấp nhận phần thiệt về mình.

D không trách Vy, vì suy cho cùng, tất cả ai cũng đều có những mối bận tâm lo lắng của riêng mình. Vy là một người tốt, mạnh mẽ và D tin những điều Vy mơ ước và tâm niệm hoàn thành trong tương lai đều có thể hiện thực, chỉ cần Vy cố gắng hết mình. D mong rằng Vy sẽ cười nhiều hơn và nước mắt cũng hiếm đi, và Vy sẽ tiếp tục bước đi trên những cảm xúc hạnh phúc mà Vy đã chọn. D thành thật chúc Vy những điều đó, và luôn nhớ một điều: Gia đình là nơi Vy có thể trở về mỗi khi cần chữa lành những vết thương lòng.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Thú tội, xin lỗi, cảm ơn

#16433 22:05, 03/05/2026

Gửi đến thầy Như Hải cùng các bạn iu thưn lớp học phần Tin học ứng dụng chiều 5-7 tiết 9-12. Cảm ơn thầy Hải - một người thầy siu tận tâm dễ thương không có ai bằng, lúc nào cũng quan tâm và hỏi han sinh viên cũng như là khuyên nhủ giúp đỡ với những gì nhẹ nhàng... Xem thêm

#16381 11:04, 12/04/2026

Được thử sức và đoạt giải tại cuộc thi phiên dịch vừa qua thực sự là một cột mốc đáng nhớ đối với em. Em xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến Khoa Ngoại ngữ và trường HUFLIT đã mang đến một sân chơi chất lượng, nơi những áp lực và sự khắc nghiệt của nghề dịch thuật... Xem thêm

#16380 11:04, 12/04/2026

Đang còn ăn hàng ở không mà tự nhiên có tiền tiêu!!?? Hôm nay, 11/04/2026, trường, khoa Ngoại ngữ và tổ bộ môn Phiên dịch đã tổ chức kì thi Phiên dịch chuyên ngành. Chúng em xin chân thành cảm ơn trường, khoa Ngoại ngữ và tổ bộ môn Phiên dịch đã tổ chức sân chơi giao lưu vô cùng... Xem thêm

#16377 18:04, 11/04/2026

Xin chào. Mình là cựu sinh viên trường. Dù đã ra trường lâu rồi nhưng vì có một số thứ cần nên cách đây vài tháng mình đã quay lại và có nhờ đến các anh chị, cụ thể là Phòng Đối ngoại, hỗ trợ cho mình. Anh chị cũng đã hỗ trợ rất nhiệt tình và giái thích kỹ... Xem thêm

#16375 22:04, 10/04/2026

Chào các bạn, gần đây thì những buổi lễ tốt nghiệp đã và đang diễn ra, mình và gia đình người thân đã có một buổi lễ rất tuyệt vời. Ngoài những khoảng khắc để đời và những tấm hình kỉ niệm, thì điều góp phần làm cho trải nghiệm buổi lễ suôn sẻ là sự hỗ trợ, hướng dẫn... Xem thêm