Lúc em viết bài này em đang khóc rất nhiều, em không biết phải làm sao nữa. Em chán ghét sự vô dụng của bản thân, chán ghét cái sự đố kỵ ích kỷ của mình.

Em vốn là người nhạy cảm nên rất khó mở lòng. Có lẽ cũng vì thế mà em rất ít bạn. Từ hồi lên đại học đến giờ em chỉ chơi được với một người bạn thôi. Bạn cấp 3 em cũng không còn liên lạc nữa. Bạn ấy rất tốt với em, lúc nào cũng giúp đỡ em trong việc học và sẵn sàng nghe em tâm sự.

Nhưng dạo gần đây tự dưng em lại nảy sinh cảm giác đố kỵ với bạn. Em thề là em không hề có ác ý gì hết. Chỉ là mỗi khi nhìn thấy thành công của bạn em lại không chịu nổi mà cảm thấy khó chịu. Em từng có tiền sử bị bệnh tâm lý. Phải khó khăn lắm em mới vượt qua được bằng cách dùng thuốc. Chỉ là em không biết phải làm gì bây giờ nữa.

Cùng học một chuyên ngành như nhau, cùng có xuất phát điểm là đến từ tỉnh lẻ nhưng bây giờ bạn bỏ xa em một khoảng. Bạn đã có tất cả chứng chỉ để sẵn sàng nộp xét tốt nghiệp, có sẵn chỗ thực tập và công việc đúng chuyên ngành, có một bảng điểm đẹp và hơn hết là có rất nhiều bạn. Em rất sợ, bạn quá ưu tú, có nhiều người tâm sự vây quanh. Còn em, chỉ có mỗi bạn ấy.

Những lúc nghe bạn ấy kể về gia đình bạn ấy, em cảm thấy tủi thân vô cùng. Bạn có một người mẹ hiểu bạn, lúc nào cũng bên cạnh động viên, an ủi và thấu hiểu. Còn em, ba mẹ em lúc nào cũng muốn em như thế này, như thế kia. Lúc nào cũng biết cái gì tốt cho em nhưng chưa bao giờ hỏi em thực sự muốn gì.

Đỉnh điểm là mẹ ép em đi du học sau khi em thi trượt bằng IELTS năm ngoái. Khi em tâm sự chuyện này với bạn, bạn còn bày ra ánh mắt ngưỡng mộ mà nói rằng bạn ước được như em. Bạn muốn đi du học nhưng không có điều kiện kinh tế. Nếu đi thì nhà bạn phải bán miếng đất để làm của hồi môn cho bạn.

Em cũng ước vậy. Em ước em có thể đổi chỗ cho bạn để sống cuộc đời em mong ước, cuộc sống không phải lo nghĩ điều gì. Bạn không biết rằng em có rất nhiều áp lực phải đối mặt mỗi sáng thức dậy, em lo mình không có chứng chỉ để tốt nghiệp đúng hạn, áp lực làm hài lòng ba mẹ, áp lực tìm việc.

Thật sự là ngày ngày em càng thể hiện sự chán ghét khi phải nói chuyện với bạn mặc dù bạn không làm gì sai. Nhưng bạn vẫn nhẹ nhàng làm em thấy có lỗi vô cùng. Em phải làm sao đây?


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16776 12:09, 17/09/2026

Em là sinh viên năm 2 của Ngôn ngữ Anh. Em thật sự hối hận khi kiến thức tiếng Anh mới cơ bản chọn vào ngành này. Về kĩ năng listening và speaking của em rất yếu, em không theo kịp được với các bạn trong này. Học kì này em rất lo lắng về môn Kỹ năng Tranh Luận... Xem thêm

#16768 16:09, 15/09/2026

Chào mọi người, vào một buổi sáng không vui lắm, mình đang ngồi ở sảnh. Cái chỗ nó rất là nhỏ vì bị vướng một cái cột, lúc mình đang ngồi ăn thì có một nhóm 3 - 4 bạn gì đấy đến để cặp chuẩn bị học GDTC, mình cũng bình thường cho đến khi các bạn cố gắng... Xem thêm

#16763 15:09, 14/09/2026

Khi viết nguyện vọng HUFLIT em đã nghĩ em sẽ vào CLB Âm Nhạc của trường rồi, vì em rất thích nhảy nhưng khi xem xong Blooming Bravery thì sự tự tin của em đã bị lay động một tẹo vì anh chị quá giỏi và slayy✨✨ sợ mình sẽ không làm tốt được giống như thế 🥹 nhưng em... Xem thêm

#16756 20:09, 13/09/2026

Hôm 10/9 này trời mưa mọi người ở lại trường đông ơi đông (em ở cơ sở sư vạn hạnh). Mưa mà nên xe công nghệ giá sẽ cao với ít xe nên em có bắt chuyện hỏi mọi người về đâu để đi ghép. Thế là dù không có ai về chung để ghép mà lại ngồi nói chuyện... Xem thêm

#16747 11:09, 12/09/2026

Trước khi lên bài này mình đã suy nghĩ rất nhiều liệu mình làm vậy thì bé có để ý đến mình hay không. Mình gửi những tâm tư này đến bé Yến Vy khoa Ngoại Ngữ học Ngôn ngữ Trung, năm nay bé học năm 3 rồi vì mình sắp ra trường nên mình lấy hết cản đảm để... Xem thêm