TÌNH ĐẦU HUFLIT ?

Chào mọi người, mình là một chiếc sinh viên đã ngóp ghét kỳ cuối tại trường... Vậy mà đến giờ gần mãn kiếp sinh viên, vẫn chẳng mảnh tình vắt vai.

Mình thì học khoa CNTT nên cũng chẳng có mấy khi tiếp xúc hay tương tác xúc cảm nhiều với người khác giới ở trường. Cho đến khi học năm 3, về Hóc Môn học thì mình mới thấy trường nhiều nữ thật. Nhưng mà lúc đó thì cảm tình của mình với người khác giới ở trường nhiều khi không được tốt lắm vì một số lý do như cách ăn mặc, thái độ, hay cách nhìn nhận, đánh giá thích quy chụp (mình chỉ nói đến một vài cá nhân thôi chứ không quy chụp tất cả bên nào hết).

Rồi chuyện gì đến cũng đến, đến cuối kỳ 1 năm 4 thì mình có mập mờ với một bạn nữ trường khác cùng chung chỗ làm. Lúc đó mình đã làm việc ở doanh nghiệp được 5 tháng, thì thời điểm đó khá áp lực với bản thân mình. Mọi thứ đến dồn dập, đủ chuyện công việc, gia đình cho đến tình cảm. Lúc đó mình mới được bạn nữ ấy đồng ý tìm hiểu nhau, mình nghĩ rằng ít ra trên Sài Gòn này mình còn có người để trải lòng, lắng nghe hay giãi bày những tâm sự đã chìm lặng nặng nề trong lòng mình.

Nhưng mà rồi, chúng mình quyết định dừng lại sau hai tuần tìm hiểu. Một điều gì đó mình mong bám vào thật chặt nhưng lại đứt đoạn lưng chừng và chóng vánh. Bản thân mình không đủ tốt, nhiều thiếu sót nên chẳng thể khiến bạn ấy tin tưởng được mình. Đến lúc đó thì bản thân mình sụp đổ hoàn toàn, tiều tụy, mệt mỏi và chán nản.

Cứ như vậy mình lao đầu vào công việc, xin nghỉ làm chỗ làm chung với bạn nữ ấy và ít quan tâm hơn đến những mối quan hệ xung quanh. Rồi cứ như vậy cho đến bây giờ cũng được hơn 4 tháng rồi nhưng mình nghĩ mình vẫn chưa hoàn toàn ổn.

Ai nghe chắc cũng nghĩ mình chỉ đang trốn chạy, không dám đối diện. Nhưng mà mình quyết định như vậy suy cho cùng cũng chỉ để giải thoát cho bản thân, hay cho cả bạn nữ ấy nữa... Tại mình mệt rồi.

Nhưng rồi cho đến khi thứ Hai tuần vừa rồi, mình lên trường gặp thầy giảng viên hướng dẫn khoá luận tốt nghiệp. Lúc chuẩn bị ra về thì mình có ngồi lại một lúc chỗ sân khấu tốt nghiệp tân cử nhân. Mình thấy hình như các em cấp 3 đang làm thủ tục nhập học tại trường thì một lúc sau, mình thấy một bé gái tay nắm một bà lão đi cùng (chắc là bà của em ấy vì trông cũng khá lớn tuổi).

Hai bà cháu loay hoay đi chỗ này chỗ nọ thì mình lại nhớ lại bản thân mình bốn năm trước, cũng lơ ngơ, bối rối như vậy. Lúc đó một mình tự thân lên SG nhập học, chẳng biết một thứ gì cả nhưng mà thật may mắn khi lúc đó, một cặp cha con đã vào tầm ngắm của mình, họ đi đâu quanh trường mình cũng đi theo ☺️.

Nghe hơi giống bám đuôi nhưng chắc là bám đuôi thật =)) Mặc dù họ biết mình đi theo nhưng bạn nữ ấy rất tinh tế và lịch sự, đôi lúc mình điền giấy hay làm thủ tục bị chậm thì bạn nữ ấy, dù đi trước vẫn đi từ từ cùng ba trong tầm mắt của mình, đôi lúc lên lầu hay vào phòng nào thì họ cũng đứng lại đợi mình xong rồi mới đi tiếp.

Đến bây giờ thì mình quên mặt bạn ấy gòy, cũng rất lâu mình cũng quên mất bạn ấy nhưng mà bóng dáng bạn ấy ở trường khiến mình nhớ lại mục tiêu của bản thân khi bước chân vào môi trường đại học, chỉ khi gặp hai bà cháu hôm nhập học mới đây thì mình mới nhớ lại :v Giờ nghĩ lại thì mình cảm thấy có lỗi với các bạn nữ trường mình. Suýt chút nữa mình đã quên bạn, Suýt chút nữa mình đã đánh đồng bạn với những người mình gặp chưa tốt như cái cách mình bị bạn nữ mập mờ đánh giá. Coi như đây bản thân mình thú tội và gửi lời xin lỗi tới tất cả.

Đến lúc nào đó, chúng ta sẽ hiểu rằng chẳng có nỗi buồn nào là không thể vượt qua cả, ai ai cũng nỗ lực, cố gắng từng ngày để hoàn thiện hơn nên mong chúng ta hãy luôn thông cảm cho thiếu sót của bản thân và người khác.

Mình mong rằng trước khi ra trường có thể gặp lại bạn nữ tinh tế ấy, và cũng thật tuyệt vời biết bao khi vô tình ngày gặp lại thì ba bạn cầm lấy bó hoa tốt nghiệp tặng bạn. Mình chỉ mong khi nhận ra được bạn, mong bạn cũng hãy nhận lấy bó hoa chúc mừng từ mình và lời chân thành gửi lời xin cảm ơn đến hai cha con bạn mà mình đã quên nói bốn năm trước.

Mong bạn vẫn xinh đẹp, vui vẻ và hạnh phúc mỗi ngày.

Mọi suy nghĩ, hành động tử tế nhất mong đều đến với bạn vì xứng đáng.

Thân ái cảm ơn!

Tình đầu HUFLIT của tôi


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16297 20:03, 02/03/2026

Lạm dụng NotebookLM làm PPT thuyết trình có nên không? Không ai cấm sử dụng AI làm bài thuyết trình cả, nhưng phải có giới hạn của nó và đặt cái trách nhiệm của mình vào nữa chứ. Ai mà chẳng biết xài AI tạo PPT thuyết trình việc gì cần tìm bạn làm PPT chi? Chuyện là nhóm mình... Xem thêm

#16296 22:03, 01/03/2026

Mấy bạn có thể nào dừng việc lấy lí do là bận đi du lịch nên không làm bài được không ạ? Biết mình sẽ đi du lịch, đi chơi cùng gia đình thì sao các bạn không hoàn thành trước Tết đi ạ? Vì một vài cá nhân "đi du lịch" bận rộn quá nên kéo cả nhóm trễ... Xem thêm

#16295 23:02, 24/02/2026

Nay coi điểm, thấy điểm đúng năng lực, có chút buồn với hụt hẫng. Năm đầu vô bô bô cái mỏ học bổng z thoi chứ cũng không mơ gì. Xong quen bạn gái kia. Đôi lúc mình thấy hơi tự ti tại mình học ngoo quá. Xong cái đường ai nấy đi. Bạn đó được học bổng loại Xuất... Xem thêm

#16294 22:02, 24/02/2026

Chào mọi người. Hiện tại em đang là sinh viên năm 2 nhưng em khá mông lung về ngành học của mình. Em quá yếu tiếng Anh, đặc biệt là speaking, em đã cố gắng học từ vựng rất nhiều để có thể cải thiện nhưng càng học thì lại càng quên. Sắp tới em phải thi Public speaking, em... Xem thêm

#16293 21:02, 23/02/2026

Cả nhà cho mình lời khuyên xử lý vấn đề này với ạ. Hiện tại mình đã ra trường, đi làm được nửa năm, mức lương cũng tầm 8tr. Thời gian đầu mới có lương, mình muốn để dành để làm những việc đã ấp ủ bấy lâu nay. Mình không gửi về cho ba mẹ hàng tháng nhưng mà... Xem thêm