Chào mọi người, mình là sv năm 2 khoa QHQT. Gần đây, mình bị mất ngủ nhiều quá, đêm nào cũng 3h-4h mới thiếp đi vì mệt. Sức khỏe của mình dần có dấu hiệu xuống sắc. Da thì nổi mụn, mắt có quầng thâm, tâng cân vì stress. Thường xuyên có cơn nhức đầu, lúc đầu mình nghĩ do mình bệnh nên nhức đầu vậy thôi nhưng không, nó kéo dài đã gần một tháng và hầu như ngày nào cũng sử dụng thuốc ?.

Mình thay đổi quá nhiều chỉ trong vòng 5 tháng. Ít cười, đôi khi mình cảm thấy sượng nhưng chả biết lí do vì sao nữa, lúc trước mình thích cười lắm nhưng bây giờ cứ bị làm sao ý. Ít giao lưu, ít nói, có khi một ngày mình chưa nói ra trên 10 từ. Những gì mà mình nói ra là khi giảng viên điểm danh: "dạ có", "yes"; là khi họp nhóm: "tui làm phần intro/body/conclu gì cũng được" hoặc là học thêm "em hiểu bài rồi ạ". Tất cả chỉ có vậy.

Cuộc sống hằng ngày của mình chỉ quanh quẩn ở 2 nơi: trọ, trường. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, mình thì cứ thẫn thờ nhìn nó như vậy. Nhiều người nói mình năng lượng tích cực nhưng thực ra bên trong hoàn toàn trống rỗng. Hồi đầu năm nhất, mình có tất cả kể cả dáng vẻ vô lo vô nghĩ. Lúc đó mình gặp những người bạn có cùng tần số, có bạn trai yêu chiều, có người thân người thân bên cạnh. Nhưng vì sự thẳng tính trong lúc nóng giận, mình đã làm tổn thương những người bạn của mình.

Mình đã cố gắng làm lành nhưng mọi thứ không còn như trước nên mình cũng chủ động rời đi. Ngay sau đó, mình cũng chia tay bạn trai vì không còn hiểu ý, không cùng lý tưởng về tương lai. Và một tháng sau, người thân của mình mất vì tai nạn. Mẹ mình an ủi "con cứ lo học đi đừng lo nghĩ gì hết, chuyện nhà để mẹ lo". Trước mặt mẹ, mình vững tinh thần "con không sao đâu, mẹ yên tâm nha" nhưng những hình ảnh đó không thể nào khiến mình vơi đi được.

Vậy là chưa đầy 2 tháng mình trải qua kỉ nguyên "nỗi buồn chồng chất". Tất cả rất mù mờ, thời điểm đêm nào mình cũng khóc. Facebook là nền tảng xã hội duy nhất mẹ mình có thể theo dõi mình từ xa, mình cũng không muốn mẹ mình lo lắng cho mình, mẹ đã quá vất vả, hi sinh quá nhiều cho mình. Vì vậy, mình luôn chia sẻ những điều tốt đẹp cho mẹ mình xem nên là dù có áp lực, ấm ức, tủi thân thì mình cũng vẫn dành chút năng lượng tích cực còn sót lại để tươi cười hạnh phúc khi gặp mẹ.

Câu chuyện của mình, nó có hướng tiêu cực nhưng mình cũng không biết tâm sự với ai nên các bạn có thể thông cảm cho mình nha. Cám mơn các bạn đã lắng nghe ?.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16540 21:06, 16/06/2026

Dạ anh chị ơi em là lứa 2k8 ạ. Em đang muốn theo ngành Ngôn ngữ Trung của trường nhưng gia đình em lại bắt học Trí tuệ nhân tạo ấy ạ. Bản thân em thì khá thích tiếng Trung, nhà em kêu học tiếng Trung ra thất nghiệp không làm việc được. Hiện tại thì gia đình em có... Xem thêm

#16539 22:06, 15/06/2026

Chào mọi người, mình là sinh viên năm 2 ngành Ngôn ngữ Anh nhưng thú thật mình còn rất yếu trong giao tiếp. Mình đã cố gắng học nhưng có vẻ không tiến bộ được nhiều, chắc là vì học sai cách và mình cũng không có môi trường để thực hành nên cảm giác học xong không áp dụng... Xem thêm

#16538 19:06, 14/06/2026

Thật sự nếu con trai Sư phạm Anh không một lỗ hổng visual như thế này thì em sẽ tin một trong những điều kiện bắt buộc và quan trọng hàng đầu để có slot vào SP NNA là phải đẹp trai đó ạ. Không thể nào mà 1m vuông 5 anh đẹp trai, nerdy lại còn học siêu giỏi... Xem thêm

#16525 22:06, 11/06/2026

Không biết mọi người có ai từng gặp trường hợp giống mình chưa. Khi vào gửi xe thì mình được phát một thẻ xe đã bị gãy sẵn (gãy một góc xíu). Lúc lấy xe ra về, mình lại được thông báo phải đền vì làm thẻ bị hỏng. Mình có giải thích là thẻ đã có tình trạng như... Xem thêm

#16518 21:06, 09/06/2026

Hello mấy vợ iu Sau 3 năm thăng trầm tại HUFLIT, nhìn lại tui thấy bản thân mình đã thay đổi rất nhiều. Không còn là cô bé năm nhất ngơ ngác ngày nào, tui của hiện tại tự tin và trưởng thành hơn hẳn. Suốt hành trình 3 năm qua, vui có, buồn có, thậm chí có những lúc... Xem thêm