Chào mọi người, mình là sv năm 2 khoa QHQT. Gần đây, mình bị mất ngủ nhiều quá, đêm nào cũng 3h-4h mới thiếp đi vì mệt. Sức khỏe của mình dần có dấu hiệu xuống sắc. Da thì nổi mụn, mắt có quầng thâm, tâng cân vì stress. Thường xuyên có cơn nhức đầu, lúc đầu mình nghĩ do mình bệnh nên nhức đầu vậy thôi nhưng không, nó kéo dài đã gần một tháng và hầu như ngày nào cũng sử dụng thuốc ?.

Mình thay đổi quá nhiều chỉ trong vòng 5 tháng. Ít cười, đôi khi mình cảm thấy sượng nhưng chả biết lí do vì sao nữa, lúc trước mình thích cười lắm nhưng bây giờ cứ bị làm sao ý. Ít giao lưu, ít nói, có khi một ngày mình chưa nói ra trên 10 từ. Những gì mà mình nói ra là khi giảng viên điểm danh: "dạ có", "yes"; là khi họp nhóm: "tui làm phần intro/body/conclu gì cũng được" hoặc là học thêm "em hiểu bài rồi ạ". Tất cả chỉ có vậy.

Cuộc sống hằng ngày của mình chỉ quanh quẩn ở 2 nơi: trọ, trường. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, mình thì cứ thẫn thờ nhìn nó như vậy. Nhiều người nói mình năng lượng tích cực nhưng thực ra bên trong hoàn toàn trống rỗng. Hồi đầu năm nhất, mình có tất cả kể cả dáng vẻ vô lo vô nghĩ. Lúc đó mình gặp những người bạn có cùng tần số, có bạn trai yêu chiều, có người thân người thân bên cạnh. Nhưng vì sự thẳng tính trong lúc nóng giận, mình đã làm tổn thương những người bạn của mình.

Mình đã cố gắng làm lành nhưng mọi thứ không còn như trước nên mình cũng chủ động rời đi. Ngay sau đó, mình cũng chia tay bạn trai vì không còn hiểu ý, không cùng lý tưởng về tương lai. Và một tháng sau, người thân của mình mất vì tai nạn. Mẹ mình an ủi "con cứ lo học đi đừng lo nghĩ gì hết, chuyện nhà để mẹ lo". Trước mặt mẹ, mình vững tinh thần "con không sao đâu, mẹ yên tâm nha" nhưng những hình ảnh đó không thể nào khiến mình vơi đi được.

Vậy là chưa đầy 2 tháng mình trải qua kỉ nguyên "nỗi buồn chồng chất". Tất cả rất mù mờ, thời điểm đêm nào mình cũng khóc. Facebook là nền tảng xã hội duy nhất mẹ mình có thể theo dõi mình từ xa, mình cũng không muốn mẹ mình lo lắng cho mình, mẹ đã quá vất vả, hi sinh quá nhiều cho mình. Vì vậy, mình luôn chia sẻ những điều tốt đẹp cho mẹ mình xem nên là dù có áp lực, ấm ức, tủi thân thì mình cũng vẫn dành chút năng lượng tích cực còn sót lại để tươi cười hạnh phúc khi gặp mẹ.

Câu chuyện của mình, nó có hướng tiêu cực nhưng mình cũng không biết tâm sự với ai nên các bạn có thể thông cảm cho mình nha. Cám mơn các bạn đã lắng nghe ?.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16768 16:09, 15/09/2026

Chào mọi người, vào một buổi sáng không vui lắm, mình đang ngồi ở sảnh. Cái chỗ nó rất là nhỏ vì bị vướng một cái cột, lúc mình đang ngồi ăn thì có một nhóm 3 - 4 bạn gì đấy đến để cặp chuẩn bị học GDTC, mình cũng bình thường cho đến khi các bạn cố gắng... Xem thêm

#16763 15:09, 14/09/2026

Khi viết nguyện vọng HUFLIT em đã nghĩ em sẽ vào CLB Âm Nhạc của trường rồi, vì em rất thích nhảy nhưng khi xem xong Blooming Bravery thì sự tự tin của em đã bị lay động một tẹo vì anh chị quá giỏi và slayy✨✨ sợ mình sẽ không làm tốt được giống như thế 🥹 nhưng em... Xem thêm

#16756 20:09, 13/09/2026

Hôm 10/9 này trời mưa mọi người ở lại trường đông ơi đông (em ở cơ sở sư vạn hạnh). Mưa mà nên xe công nghệ giá sẽ cao với ít xe nên em có bắt chuyện hỏi mọi người về đâu để đi ghép. Thế là dù không có ai về chung để ghép mà lại ngồi nói chuyện... Xem thêm

#16747 11:09, 12/09/2026

Trước khi lên bài này mình đã suy nghĩ rất nhiều liệu mình làm vậy thì bé có để ý đến mình hay không. Mình gửi những tâm tư này đến bé Yến Vy khoa Ngoại Ngữ học Ngôn ngữ Trung, năm nay bé học năm 3 rồi vì mình sắp ra trường nên mình lấy hết cản đảm để... Xem thêm

#16740 22:09, 10/09/2026

Mình có gặp một bạn nữ, chắc là tân sinh viên nên chưa chuẩn tiền lẻ để gửi xe. Bạn lúng túng hỏi, mình đứng ở xe sau, hỏi có tiền lẻ không. Mình chỉ chuẩn bị đủ tiền cho xe mình thôi nhưng vẫn mở cốp kiếm thêm trả giùm cho bạn. Có 4k thôi mình không tiếc gì... Xem thêm