Mình thật sự rất bế tắc, mong có ai đó có thể cho mình lời khuyên với ạ. Mình thật sự biết ơn khi mà bài viết này được các bạn đọc.

Mình bị parent issues và trust issues. Ba mình là một người bảo thủ, bạo lực, sĩ diện cao và cờ bạc. Mình đã bị ba "tác động vật lý" rất nhiều lần, nào là dùng nón bảo hiểm, đổ nước lèo ăn thừa của khách vào miệng mình (do nhà mình buôn bán đồ ăn), dùng chổi, dùng xe đâm mình... và cả những lời nói rất rất cay nghiệt, nào là doạ gi** mình, nào là mất dạy... Nhưng mình không phủ nhận rằng do mình cãi lời ba mình nên mình bị đánh.

Mẹ mình thì tuy thương con cái nhưng đôi lúc vẫn hơi bảo thủ và độc đoán, chỉ cần không đúng ý mẹ, mẹ sẽ làm mọi thứ để khiến con khuất phục. Mình sống trong một môi trường độc hại, đôi lúc nó khiến mình cảm thấy rằng bản thân không xứng đáng có được hạnh phúc và nên kết thúc cuộc sống quách đi cho rồi. Nhưng những kiến thức học được đã giúp mình nhiều lần vượt qua cái suy nghĩ đó.

Ngày hôm kia, mình và gia đình cãi nhau. Mình đã quyết định bỏ nhà đi và dọn về nhà ngoại ở, quyết định sẽ tự đi làm kiếm tiền đóng học và không phụ thuộc vào gia đình nữa do mình đã thực sự quá quá mệt mỏi cái cảnh ở nhà bị bạo lực tinh thần lẫn thể chất như này quá rồi.

Mấy ngày ở bên nhà ngoại này, mình cảm thấy được đối đãi RẤT BÌNH THƯỜNG, đúng chuẩn những gì mà một người bình thường xứng đáng có. Những điều mà mình đã xem rằng rất quý giá, hoá ra là những điều bình thường mà một con người nên có. Và mình cảm thấy rất biết ơn, đã không còn cái cảm giác lo âu và mệt mỏi như lúc mình ở bên nhà mẹ.

Nhưng mấy ngày nay, mẹ mình năn nỉ và xin lỗi mình, muốn mình quay về nhà sống với mẹ. Mình bảo là nếu ba không thay đổi, gia đình này không chỉ mỗi con đau khổ mà mẹ cũng đau khổ suốt mấy chục năm nay. Nếu vẫn không chịu thay đổi thì con không có cách nào để về đâu. Rồi mẹ mình không ăn không uống, trên người còn mang bệnh tật, may là còn chị em mình ở nhà chăm cho mẹ.

Mình không về vì biết rất rõ mọi thứ vẫn sẽ tiếp tục như vậy. Ba mình vẫn sẽ không thay đổi và vẫn tiếp tục cờ bạc, mặc cho mẹ mình bán mạng buôn bán kiếm tiền, và mình vẫn sẽ bị ba đem việc học ra doạ, bảo rằng mình đi học là phá của ở nhà... Nghĩ lại những câu nói ấy, mình thật sự không dám về, nhưng mẹ vẫn năn nỉ và xin lỗi, mong mình quay về mặc dù mẹ mình không có lỗi trong việc mình bỏ đi.

Và từ khi mình bỏ qua nhà ngoại ở, mình khá chật vật vì thiếu vật chất cho sinh hoạt cá nhân vì xe bị mẹ lấy, không cho đem đi vì mẹ nói đó là xe mẹ mua, mình không có quyền đem đi. Và mình cũng không xin tiền hay dựa dẫm bên nhà ngoại vì nhà ngoại mình cũng đang buôn bán khó khăn.

Bây giờ mình phải làm sao đây, mình không biết mình nên về hay không nữa. Nếu không về, mẹ mình sẽ bị tổn thương vì mẹ nghĩ rằng mình bỏ rơi mẹ và không ăn không uống gì cả. Còn nếu mình về, thì mình sẽ tiếp tục bị bạo lực về mọi mặt...

Mình đã băn khoăn rất nhiều ngày nay, rất mong được cho lời khuyên. Mình cảm ơn các bạn đã đọc bài của mình, mình thật sự biết ơn rằng các bạn đã dành ra thời gian cho câu chuyện của mình dù mình chả là ai. ❤️.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16747 11:09, 12/09/2026

Trước khi lên bài này mình đã suy nghĩ rất nhiều liệu mình làm vậy thì bé có để ý đến mình hay không. Mình gửi những tâm tư này đến bé Yến Vy khoa Ngoại Ngữ học Ngôn ngữ Trung, năm nay bé học năm 3 rồi vì mình sắp ra trường nên mình lấy hết cản đảm để... Xem thêm

#16740 22:09, 10/09/2026

Mình có gặp một bạn nữ, chắc là tân sinh viên nên chưa chuẩn tiền lẻ để gửi xe. Bạn lúng túng hỏi, mình đứng ở xe sau, hỏi có tiền lẻ không. Mình chỉ chuẩn bị đủ tiền cho xe mình thôi nhưng vẫn mở cốp kiếm thêm trả giùm cho bạn. Có 4k thôi mình không tiếc gì... Xem thêm

#16739 21:09, 10/09/2026

Hôm qua thấy MXH nhộn nhịp ánh hoàng hôn quá mà mình bị ngại nên chỉ có tấm này :))) Xem thêm

#16730 21:09, 08/09/2026

Buổi đầu học cô Julie Chép bài các em ❌ Quét mã quét mã các em ✅ Học cô vui cực mong cô dạy lâu lâu mà có điều cô sài chữ Phồn hơi khó đọc thiệt 🥰🥰🥰 Xem thêm

#16725 20:09, 06/09/2026

Nay là ngày đầu tiên mình ra Hóc Môn học. Đối với mình, sinh sống lớn lên tại trung tâm TP, thì việc đi xa ra ngoài đường lộ như Hóc Môn khiến mình trở nên yếu đuối, làm mình biết quý trọng hơn những ngày học trong thành phố 😔. Mình buồn và lo lắng khá nhiều, mình vẫn... Xem thêm