Chào mọi người, đây là lần đầu mình viết confession và mình đang trong cơn khủng hoảng tâm lý. Mình thuộc khóa 2019, vừa trải qua buổi thi TOEIC đầu tiên khá sóng gió vì không đạt được chỉ tiêu trường đưa ra (chỉ thiếu vài điểm).

Mình thi trên máy nhằm được lợi là biết điểm liền để xem có cần thi lại hay không, còn thi trên giấy thì lâu. Tuy nhiên, mình bị cận nặng nên khi nhìn màn hình chăm chú quá lâu để dò Reading thì mình bị nhức mắt quá nên hiệu quả làm bài không đạt được mục tiêu, có lẽ cũng do tiếng Anh mình chưa tốt. Mình cũng không biết phải làm sao nữa, mặc dù đã bỏ ra mấy tháng để ôn, chữa lỗi sai, ôn đi ôn lại.

Vấn đề quan trọng hơn là sau khi thi mình suy sụp hẳn, thật sự rất tệ, mình rơi xuống đáy vực sâu không ngoi lên được mặc dù rất cố gắng suy nghĩ tích cực và được nhiều người động viên, nhưng ngủ sau một đêm vẫn không khấm khá lên được. Mình cảm thấy tội lỗi với gia đình và tốn tiền tốn bạc. Anh mình và bạn bè xung quanh thi đậu ngay trong lần đầu, mình cảm thấy tủi thân.

Rồi liệu những lần thi lại có đạt được hay không? Hơn nữa, thời gian xét tốt nghiệp cũng đến gần, thời gian đâu để mình bình tĩnh nghỉ ngơi và ôn luyện tiếp nữa đây. Giờ mình nhìn đến tài liệu ôn TOEIC là đầu mình choáng, đọc không hiểu gì hết, gần như là bội thực. Mình lo quá mọi người ạ, lo đến mất ăn mất ngủ và buồn nôn. Không biết phải làm sao để vượt qua cơn khủng hoảng tâm lí này nữa...

Trước đây mình không phải dạng người dễ suy sụp đâu, mình gặp rất nhiều chuyện tồi tệ nhưng vẫn có chút tích cực để thoát ra, mình còn vực dậy được người khác nữa, nhưng không hiểu sao lần này mình không tự vực dậy nổi. Mình cũng tự trấn an là thi không được lần này thì cố gắng lần khác nhưng như mình nói phía trên đó, gia đình, tiền bạc, thời gian khiến mình thấy tội lỗi và mất hết quyết tâm.

Tự trấn an một chút rồi đâu lại vào đấy. Mình sẽ phải đối mặt với nó nữa, và lần này mình lại không có dũng cảm. Mình ước trường có thể hạ điểm xuống một chút nhưng chắc chỉ mong ước hão huyền thôi. Mình không biết phải làm sao nữa, mình bị dồn nén quá nên quyết định viết confession này mong tìm chút đồng cảm, mình xin lỗi vì mang một đống năng lượng tiêu cực đến cho bạn đọc.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16661 20:07, 31/07/2026

Mình là nam, hiện đang học năm 3. Mình quen một chị hơn mình 3 tuổi từ hồi năm nhất. Chị không học cùng trường nhưng hiện là giáo viên tại một trung tâm tiếng Anh. Thỉnh thoảng trung tâm của chị có về trường mình tham gia ngày hội sinh viên, tài trợ hoặc giới thiệu các khóa học... Xem thêm

#16658 23:07, 29/07/2026

4 BẠN QUÁ PHIỀN Tui muốn góp ý là 4 bạn gì đó ơi, 2 trai 2 gái học CSVH thứ 4 ca 5-6. Các bạn quá ồn, ồn một cách vô duyên và bất lịch sự luôn. Cô thì giảng trên lớp, các bạn không nghe thì để người khác nghe, chứ cái mỏ bạn còn nói to hơn... Xem thêm

#16651 11:07, 26/07/2026

Mình có một người bạn khá thân, cũng tốt tính, nhưng học hành không được ổn cho lắm. Ban đầu chơi chung thì khá ok nhưng càng về sau mình thấy bạn ấy quá nghe theo sự sắp đặt của ba mẹ, ba mẹ nói sao làm vậy. Mình biết ai cũng nghe lời nhưng cái nào đúng thì thôi... Xem thêm

#16646 21:07, 23/07/2026

Ủa sao có vài người tính tình kì vậy, tui không có nói chuyện tới luôn, tui không đụng chạm hay nói xấu gì hết, mà cứ nói tui liếc xong lập nhóm cô lập tui vậy. Ai chơi với tui cũng lôi kéo về bên họ, rồi tui phát biểu mà sai hay làm bài không được cái ngồi... Xem thêm

#16640 20:07, 22/07/2026

Có ai từng cảm thấy mình đánh mất ngọn lửa thuyết trình như mình không? Năm nhất và năm hai đại học, mình từng rất thích đứng trước đám đông. Mỗi lần thuyết trình là một lần mình háo hức được chia sẻ, được thể hiện bản thân. Mình nói đầy năng lượng, tự tin, sẵn sàng xung phong và... Xem thêm