Mọi người đã bao giờ cảm thấy họ hàng là một cái gì đó rất phiền chưa ạ?

Gia đình bên nội em rất đông anh chị em và cha em là con út trong nhà. Lúc ông nội em mất, ông đã chia đều tài sản cho anh chị em trong nhà nhưng vì cha là út nên có nghĩa vụ ở nhà thờ để nhang đèn cho tổ tiên. Cha em từ một người tay trắng không có gì, bị anh chị em khinh thường, đến lúc lập nên cơ nghiệp cũng có thể gọi là khá giả và bị họ hàng ganh ghét. Cũng vì vậy mà khi mẹ em bước vào làm dâu nhà nội thì cũng là lúc chuỗi ngày đau khổ của mẹ bắt đầu.

Vì cha em là một người ít nói, hiếu thảo và trọng anh em nên tính đến nay cũng đã 21 năm mẹ em chịu khổ, chịu nhục bởi những lời chửi rủa từ bà nội và anh em của cha. Cha thương mẹ em lắm nhưng phải đứng giữa vợ và mẹ nên mới nhịn đến bây giờ.

Bà nội em là một người thiên vị vô cùng, mở miệng ra toàn là thương cha em nhưng chính nội là người ép cha em vào thế khó giữa vợ và mẹ. Lúc trước nội mạnh khoẻ thì đi làm công quả ở chùa được một ít tiền, mấy cô lên moi sạch nhưng tới lúc bệnh chỉ có cha mẹ em chịu đứng ra rước về nhà nuôi. Tiền bạc để lo bệnh cho nội, không một người nào bỏ ra ngoại trừ cha và mẹ.

Nhưng khi nội đỡ bệnh rồi thì họ hàng của cha lại đóng vai Bồ Tát, dạy mẹ em phải chăm sóc thế này thế nọ. Cha mẹ không cho nội làm công việc nhà vì sợ trượt chân té hay gì đó thì không hay nhưng nội vẫn cố chấp đòi làm, mà làm tới đâu sẽ chửi tới đó :)

Tất cả những hành động của gia đình em đều sẽ bị quan sát bởi họ hàng bên nội. Sơ hở là bắt bẻ, là hùa với nhau để chửi mẹ em. Họ lấy cái cớ là "đây là nhà ông bà tao nên tao muốn vào là vào". Em rất bất bình cho mẹ nhưng vì làm vai nhỏ nên không thể nói được gì.

Và đến hiện tại, khi mà cha em đã bắt đầu lên tiếng, ra sức bảo vệ mẹ thì cũng là lúc sức chịu đựng của mẹ em đạt đến giới hạn, muốn kết thúc với cha và rời khỏi cái địa ngục này.

Em đi học ở xa, hàng ngày nhìn cảnh cha em làm mệt về còn chứng kiến gia đình lục đục, mẹ em thì ra sức chăm lo cho nội nhưng đổi lại là sự chửi rủa thậm tệ, em thật sự rất muốn ở bên cạnh để bảo vệ mẹ và an ủi cha nhưng em ở quá xa. Em không muốn cha mẹ em vì người ngoài mà ly dị. Giờ em thật sự rất stress không còn cách nào khác nên mới lên đây tâm sự với mọi người.

Mong mọi người có thể cho em một lời góp ý em nên làm thế nào được không ạ?


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16661 20:07, 31/07/2026

Mình là nam, hiện đang học năm 3. Mình quen một chị hơn mình 3 tuổi từ hồi năm nhất. Chị không học cùng trường nhưng hiện là giáo viên tại một trung tâm tiếng Anh. Thỉnh thoảng trung tâm của chị có về trường mình tham gia ngày hội sinh viên, tài trợ hoặc giới thiệu các khóa học... Xem thêm

#16658 23:07, 29/07/2026

4 BẠN QUÁ PHIỀN Tui muốn góp ý là 4 bạn gì đó ơi, 2 trai 2 gái học CSVH thứ 4 ca 5-6. Các bạn quá ồn, ồn một cách vô duyên và bất lịch sự luôn. Cô thì giảng trên lớp, các bạn không nghe thì để người khác nghe, chứ cái mỏ bạn còn nói to hơn... Xem thêm

#16651 11:07, 26/07/2026

Mình có một người bạn khá thân, cũng tốt tính, nhưng học hành không được ổn cho lắm. Ban đầu chơi chung thì khá ok nhưng càng về sau mình thấy bạn ấy quá nghe theo sự sắp đặt của ba mẹ, ba mẹ nói sao làm vậy. Mình biết ai cũng nghe lời nhưng cái nào đúng thì thôi... Xem thêm

#16646 21:07, 23/07/2026

Ủa sao có vài người tính tình kì vậy, tui không có nói chuyện tới luôn, tui không đụng chạm hay nói xấu gì hết, mà cứ nói tui liếc xong lập nhóm cô lập tui vậy. Ai chơi với tui cũng lôi kéo về bên họ, rồi tui phát biểu mà sai hay làm bài không được cái ngồi... Xem thêm

#16640 20:07, 22/07/2026

Có ai từng cảm thấy mình đánh mất ngọn lửa thuyết trình như mình không? Năm nhất và năm hai đại học, mình từng rất thích đứng trước đám đông. Mỗi lần thuyết trình là một lần mình háo hức được chia sẻ, được thể hiện bản thân. Mình nói đầy năng lượng, tự tin, sẵn sàng xung phong và... Xem thêm