Mọi người đã bao giờ cảm thấy họ hàng là một cái gì đó rất phiền chưa ạ?

Gia đình bên nội em rất đông anh chị em và cha em là con út trong nhà. Lúc ông nội em mất, ông đã chia đều tài sản cho anh chị em trong nhà nhưng vì cha là út nên có nghĩa vụ ở nhà thờ để nhang đèn cho tổ tiên. Cha em từ một người tay trắng không có gì, bị anh chị em khinh thường, đến lúc lập nên cơ nghiệp cũng có thể gọi là khá giả và bị họ hàng ganh ghét. Cũng vì vậy mà khi mẹ em bước vào làm dâu nhà nội thì cũng là lúc chuỗi ngày đau khổ của mẹ bắt đầu.

Vì cha em là một người ít nói, hiếu thảo và trọng anh em nên tính đến nay cũng đã 21 năm mẹ em chịu khổ, chịu nhục bởi những lời chửi rủa từ bà nội và anh em của cha. Cha thương mẹ em lắm nhưng phải đứng giữa vợ và mẹ nên mới nhịn đến bây giờ.

Bà nội em là một người thiên vị vô cùng, mở miệng ra toàn là thương cha em nhưng chính nội là người ép cha em vào thế khó giữa vợ và mẹ. Lúc trước nội mạnh khoẻ thì đi làm công quả ở chùa được một ít tiền, mấy cô lên moi sạch nhưng tới lúc bệnh chỉ có cha mẹ em chịu đứng ra rước về nhà nuôi. Tiền bạc để lo bệnh cho nội, không một người nào bỏ ra ngoại trừ cha và mẹ.

Nhưng khi nội đỡ bệnh rồi thì họ hàng của cha lại đóng vai Bồ Tát, dạy mẹ em phải chăm sóc thế này thế nọ. Cha mẹ không cho nội làm công việc nhà vì sợ trượt chân té hay gì đó thì không hay nhưng nội vẫn cố chấp đòi làm, mà làm tới đâu sẽ chửi tới đó :)

Tất cả những hành động của gia đình em đều sẽ bị quan sát bởi họ hàng bên nội. Sơ hở là bắt bẻ, là hùa với nhau để chửi mẹ em. Họ lấy cái cớ là "đây là nhà ông bà tao nên tao muốn vào là vào". Em rất bất bình cho mẹ nhưng vì làm vai nhỏ nên không thể nói được gì.

Và đến hiện tại, khi mà cha em đã bắt đầu lên tiếng, ra sức bảo vệ mẹ thì cũng là lúc sức chịu đựng của mẹ em đạt đến giới hạn, muốn kết thúc với cha và rời khỏi cái địa ngục này.

Em đi học ở xa, hàng ngày nhìn cảnh cha em làm mệt về còn chứng kiến gia đình lục đục, mẹ em thì ra sức chăm lo cho nội nhưng đổi lại là sự chửi rủa thậm tệ, em thật sự rất muốn ở bên cạnh để bảo vệ mẹ và an ủi cha nhưng em ở quá xa. Em không muốn cha mẹ em vì người ngoài mà ly dị. Giờ em thật sự rất stress không còn cách nào khác nên mới lên đây tâm sự với mọi người.

Mong mọi người có thể cho em một lời góp ý em nên làm thế nào được không ạ?


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16763 15:09, 14/09/2026

Khi viết nguyện vọng HUFLIT em đã nghĩ em sẽ vào CLB Âm Nhạc của trường rồi, vì em rất thích nhảy nhưng khi xem xong Blooming Bravery thì sự tự tin của em đã bị lay động một tẹo vì anh chị quá giỏi và slayy✨✨ sợ mình sẽ không làm tốt được giống như thế 🥹 nhưng em... Xem thêm

#16756 20:09, 13/09/2026

Hôm 10/9 này trời mưa mọi người ở lại trường đông ơi đông (em ở cơ sở sư vạn hạnh). Mưa mà nên xe công nghệ giá sẽ cao với ít xe nên em có bắt chuyện hỏi mọi người về đâu để đi ghép. Thế là dù không có ai về chung để ghép mà lại ngồi nói chuyện... Xem thêm

#16747 11:09, 12/09/2026

Trước khi lên bài này mình đã suy nghĩ rất nhiều liệu mình làm vậy thì bé có để ý đến mình hay không. Mình gửi những tâm tư này đến bé Yến Vy khoa Ngoại Ngữ học Ngôn ngữ Trung, năm nay bé học năm 3 rồi vì mình sắp ra trường nên mình lấy hết cản đảm để... Xem thêm

#16740 22:09, 10/09/2026

Mình có gặp một bạn nữ, chắc là tân sinh viên nên chưa chuẩn tiền lẻ để gửi xe. Bạn lúng túng hỏi, mình đứng ở xe sau, hỏi có tiền lẻ không. Mình chỉ chuẩn bị đủ tiền cho xe mình thôi nhưng vẫn mở cốp kiếm thêm trả giùm cho bạn. Có 4k thôi mình không tiếc gì... Xem thêm

#16739 21:09, 10/09/2026

Hôm qua thấy MXH nhộn nhịp ánh hoàng hôn quá mà mình bị ngại nên chỉ có tấm này :))) Xem thêm