Mọi người đã bao giờ cảm thấy họ hàng là một cái gì đó rất phiền chưa ạ?

Gia đình bên nội em rất đông anh chị em và cha em là con út trong nhà. Lúc ông nội em mất, ông đã chia đều tài sản cho anh chị em trong nhà nhưng vì cha là út nên có nghĩa vụ ở nhà thờ để nhang đèn cho tổ tiên. Cha em từ một người tay trắng không có gì, bị anh chị em khinh thường, đến lúc lập nên cơ nghiệp cũng có thể gọi là khá giả và bị họ hàng ganh ghét. Cũng vì vậy mà khi mẹ em bước vào làm dâu nhà nội thì cũng là lúc chuỗi ngày đau khổ của mẹ bắt đầu.

Vì cha em là một người ít nói, hiếu thảo và trọng anh em nên tính đến nay cũng đã 21 năm mẹ em chịu khổ, chịu nhục bởi những lời chửi rủa từ bà nội và anh em của cha. Cha thương mẹ em lắm nhưng phải đứng giữa vợ và mẹ nên mới nhịn đến bây giờ.

Bà nội em là một người thiên vị vô cùng, mở miệng ra toàn là thương cha em nhưng chính nội là người ép cha em vào thế khó giữa vợ và mẹ. Lúc trước nội mạnh khoẻ thì đi làm công quả ở chùa được một ít tiền, mấy cô lên moi sạch nhưng tới lúc bệnh chỉ có cha mẹ em chịu đứng ra rước về nhà nuôi. Tiền bạc để lo bệnh cho nội, không một người nào bỏ ra ngoại trừ cha và mẹ.

Nhưng khi nội đỡ bệnh rồi thì họ hàng của cha lại đóng vai Bồ Tát, dạy mẹ em phải chăm sóc thế này thế nọ. Cha mẹ không cho nội làm công việc nhà vì sợ trượt chân té hay gì đó thì không hay nhưng nội vẫn cố chấp đòi làm, mà làm tới đâu sẽ chửi tới đó :)

Tất cả những hành động của gia đình em đều sẽ bị quan sát bởi họ hàng bên nội. Sơ hở là bắt bẻ, là hùa với nhau để chửi mẹ em. Họ lấy cái cớ là "đây là nhà ông bà tao nên tao muốn vào là vào". Em rất bất bình cho mẹ nhưng vì làm vai nhỏ nên không thể nói được gì.

Và đến hiện tại, khi mà cha em đã bắt đầu lên tiếng, ra sức bảo vệ mẹ thì cũng là lúc sức chịu đựng của mẹ em đạt đến giới hạn, muốn kết thúc với cha và rời khỏi cái địa ngục này.

Em đi học ở xa, hàng ngày nhìn cảnh cha em làm mệt về còn chứng kiến gia đình lục đục, mẹ em thì ra sức chăm lo cho nội nhưng đổi lại là sự chửi rủa thậm tệ, em thật sự rất muốn ở bên cạnh để bảo vệ mẹ và an ủi cha nhưng em ở quá xa. Em không muốn cha mẹ em vì người ngoài mà ly dị. Giờ em thật sự rất stress không còn cách nào khác nên mới lên đây tâm sự với mọi người.

Mong mọi người có thể cho em một lời góp ý em nên làm thế nào được không ạ?


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16309 22:03, 09/03/2026

Giữa chốn đông người, chẳng hiểu phép lịch sự tối thiểu trôi đi đâu mất mà có một bạn nam đã thẳng thừng nói về một bạn nữ là "Con bé đó xấu" với thái độ vô cùng cợt nhả như vậy. Thật sự nực cười khi thốt ra lời miệt thị ngoại hình người khác lớn tiếng như thể... Xem thêm

#16308 20:03, 09/03/2026

Một lời tâm sự từ một thành viên BCN trong CLB Mình làm BCN của một CLB cũng gọi là có tiếng trong trường, có người ngưỡng mộ, có người rồ lên vì "tuyển dụng" bển rất khó. Mình cũng từng tự hào khi nghe điều đó. Nhưng mọi thứ chỉ vui và hào hứng khi năm mình mới tham... Xem thêm

#16306 21:03, 08/03/2026

Em cảm thấy mình không thể thấm được môn Kinh tế chính trị Mác Lênin vì có quá nhiều kiến thức và sách quá dày em không theo kịp. Hồi trước học cô N. còn thở được, chuyển sang thầy T. em tắt thở luôn, có anh chị nào đi trước có tip nào học cấp tốc môn này hiệu... Xem thêm

#16305 21:03, 07/03/2026

Nếu hôn nhân không hạnh phúc, xin hãy ly hôn để đừng làm khổ những đứa con Mẹ mình lấy bố đúng lúc gần đẻ mình, cũng là thời điểm bố bị ra khỏi ngành. Sự nghiệp đổ vỡ của bố trở thành viên gạch đầu tiên xây nên chuỗi ngày tháng đau khổ kéo dài đằng đẵng mà đến... Xem thêm

#16303 22:03, 06/03/2026

Xin chào mọi người, dạo gần đây cuộc thi Lồng tiếng anime của trường đang khá là hot, mấy năm trước thi nội bộ trong trường không biết có vấn đề gì không bởi mình cũng không để ý. Nhưng mà năm nay tổ chức thi liên trường thì drama nổ rầm rầm. Điều này khiến mình thắc mắc không... Xem thêm