Mọi người có ai đã từng đơn phương một người chưa?

Mình xin phép kể về mối tình đơn phương của mình nha. Mình và em gặp nhau vào cái độ tuổi mà người khác hay bảo là đẹp nhất đời người - tuổi 17. Vì một số chuyện, nói đúng hơn là một số biến cố xảy ra với mình, mình đã bỏ lỡ em ấy mất rồi. Kể từ lúc ấy, mình và em chẳng còn gặp được nhau nữa, không còn những lần hai đứa gặp nhau trên trường hay không còn những dòng tin nhắn hỏi thăm nhau như đã từng.

Mình cứ nghĩ rằng sau khi lên đại học, có thêm nhiều mối quan hệ mới, có thêm nhiều thời gian thì mình sẽ quên được em nhưng mà mình nhận ra sai mất rồi. Mình chợt nhận ra là đã sai khi trong vô thức, mình hay nói lại những lời mà em đã nói với mình, trong vô thức khi nhìn lướt qua đám đông, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng cao gầy kia, mình cứ ngỡ là em đang ở gần đây thôi.

Thậm chí trong vô thức, lúc mình buồn bã và mệt mỏi nhất, mình lại nhớ đến cái cách em lặng lẽ ở bên mình. Em là con người lặng lẽ, khẽ khàng lắm. Khẽ khàng đến mức rời xa mình lúc nào mình cũng không hay biết.

Nhiều khi mình nhớ em đến mức sẽ sẵn sàng bỏ hết mọi thứ chỉ để muốn "vô tình" gặp lại em ở trường học cũ, mình đã chạy xe vòng quanh những nơi cũ hàng tiếng đồng hồ chỉ để nhìn thấy em một lần thôi cũng được, nhưng mà cuối cùng thì lại không.

Mình là kiểu người luôn luôn tính trước mọi điều mình sẽ làm, trong đó có cả việc mình sẽ thích em, nhưng việc mình còn thích và nhớ em đến giờ này là điều mình không thể nào ngờ được.

Nếu có thể quay ngược thời gian, mình chắc chắn sẽ dũng cảm đối mặt với em thêm một lần nữa để có thể nói lời thích lời thương với em ấy. Nhưng trên đời này làm gì có chữ nếu như. Thì xem như đây là hình phạt cho mình khi đã bỏ lỡ một người tốt như em đi ha?

Và gửi đến những bạn đang đọc chiếc confession đầy cái sự "buồn" của mình. Các bạn nếu mà có yêu đơn phương một người nào đó thì hãy cứ dũng cảm bày tỏ. Cứ vậy mà nói thôi, dùng hết chân thành của mình để nói là được. Chứ đừng có để giống như mình, bởi đối với mình, em chính là sự nuối tiếc lớn nhất.

*Nam mô đừng có nhỏ nào nhận ra chủ cái confession này là ai nghen ?*


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16539 22:06, 15/06/2026

Chào mọi người, mình là sinh viên năm 2 ngành Ngôn ngữ Anh nhưng thú thật mình còn rất yếu trong giao tiếp. Mình đã cố gắng học nhưng có vẻ không tiến bộ được nhiều, chắc là vì học sai cách và mình cũng không có môi trường để thực hành nên cảm giác học xong không áp dụng... Xem thêm

#16538 19:06, 14/06/2026

Thật sự nếu con trai Sư phạm Anh không một lỗ hổng visual như thế này thì em sẽ tin một trong những điều kiện bắt buộc và quan trọng hàng đầu để có slot vào SP NNA là phải đẹp trai đó ạ. Không thể nào mà 1m vuông 5 anh đẹp trai, nerdy lại còn học siêu giỏi... Xem thêm

#16525 22:06, 11/06/2026

Không biết mọi người có ai từng gặp trường hợp giống mình chưa. Khi vào gửi xe thì mình được phát một thẻ xe đã bị gãy sẵn (gãy một góc xíu). Lúc lấy xe ra về, mình lại được thông báo phải đền vì làm thẻ bị hỏng. Mình có giải thích là thẻ đã có tình trạng như... Xem thêm

#16518 21:06, 09/06/2026

Hello mấy vợ iu Sau 3 năm thăng trầm tại HUFLIT, nhìn lại tui thấy bản thân mình đã thay đổi rất nhiều. Không còn là cô bé năm nhất ngơ ngác ngày nào, tui của hiện tại tự tin và trưởng thành hơn hẳn. Suốt hành trình 3 năm qua, vui có, buồn có, thậm chí có những lúc... Xem thêm

#16516 20:06, 08/06/2026

Dạ mọi người cho em hỏi, năm nay năm nhất GPA em được 3.00 thì liệu sang năm 2 hay năm 3, em có gỡ lên được sinh viên giỏi không ạ? Xem thêm