Tôi thương em, và vì tôi thương em, nên tôi buộc bản thân phải tránh xa em ra

Sau cuộc tình 4 năm bị phản bội, tôi cảm thấy bản thân mình không xứng đáng được yêu thương nữa, kèm theo việc sống trong một gia đình tiêu cực khiến cho bản thân tôi mệt mỏi hơn, cảm thấy bản thân mình không nên yêu ai nữa, cho tới khi em xuất hiện.

Em dịu dàng, ngọt ngào, mang một nguồn năng lượng mà tôi ao ước có được ở trong đời, giọng nói của em làm cho tôi cảm thấy bình yên giữa cái đất Sài Gòn ồn ào vội vã này. Thú thật tôi đã có một chút "bất ổn" khi tôi thấy em, chỉ cần thấy em thôi, tôi đã cảm thấy vui rồi.

Tôi đã cố gắng tiếp cận và làm thân với em, nhưng vì thái độ không tốt do đôi chút quá phấn khích của tôi đã làm em khó chịu, và "bùm", tôi ăn block ?, nhưng tôi không buồn vì điều đó, đó là những gì tôi xứng đáng phải nhận lấy.

Mỗi ngày trôi qua tôi chỉ ao ước gặp được em, dù chỉ là một cái nhìn thoáng qua thôi cũng được, tôi ao ước như vậy gần như là mỗi ngày khi đến Hóc Môn, đến nỗi mà cái sự ao ước đó nó lấn át luôn những thứ đam mê mà tôi từng cho rằng là mãnh liệt nhất. Đôi mắt ấy, giọng nói ấy, thật sự đã làm tôi cảm thấy như mình đã được sống trở lại, và cái tình yêu đơn phương của tôi càng thêm sai trái khi đến một ngày tôi phát hiện: Em đã có người yêu.

Lúc này tôi thực sự buồn, dù biết bản thân không bao giờ đủ tư cách, nhưng sớm chuyển sang ganh tị, ganh tị với người con trai ấy có thể lo lắng, chăm sóc cho em chu đáo, đưa em đi mọi miền của đất nước, ganh tị vì cả hai yêu xa như tôi ngày xưa nhưng chắc chắn một điều cả hai sẽ về chung một nhà với nhau, chứ không như tôi, một thằng loser bị phản bội chỉ biết sống u uất.

Những lúc tôi phải vật lộn giữa những đống suy nghĩ, những lúc tôi mệt mỏi giữa cái chốn phồn hoa này, tôi lại tưởng tượng ra cái thực tại nơi tôi và em là gì đó của nhau - thứ mà chắc chắn muôn đời và mãi mãi sẽ không xảy ra, nó như là một liều thuốc cho trái tim của tôi, và từ khoảnh khắc ấy, tôi biết lúc này tôi chẳng khác gì một thằng tâm thần.

Buổi sáng hôm nay, một buổi sáng thứ 7 đẹp trời, những thứ tiêu cực từ gia đình lại bám lấy tôi thêm một lần nữa, tôi lại nhìn và những hình ảnh của em để dịu đi cơn stress, nhưng bây giờ tôi nhận ra: Tôi phải dừng lại, buông bỏ vì mãi mãi tôi sẽ không bao giờ có được em, tôi không nên sống trong cái ảo tưởng này nữa.

Cảm ơn em rất nhiều, vì đã xuất hiện trong cuộc sống của tôi dù chỉ là một chút thoáng qua. Tôi mong em được một đời an yên, sống một cuộc sống không tiêu cực, không buồn rầu. Confession này không phải là để trách móc hay có một ý nghĩa gì mang tính đổ lỗi, bản thân tôi là người tự làm khổ chính mình, chỉ là tôi muốn nói ra những suy nghĩ mà từ lâu tôi hằng chôn giấu đi.

Một lần nữa, cảm ơn em đã xuất hiện trong cuộc đời của tôi, đã làm nó bừng sáng thêm một lần nữa, nhưng nếu thời gian có thể quay trở lại, tôi ước gì tôi đã không đi học tiết Quan hệ công chúng ngày hôm đó...


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16661 20:07, 31/07/2026

Mình là nam, hiện đang học năm 3. Mình quen một chị hơn mình 3 tuổi từ hồi năm nhất. Chị không học cùng trường nhưng hiện là giáo viên tại một trung tâm tiếng Anh. Thỉnh thoảng trung tâm của chị có về trường mình tham gia ngày hội sinh viên, tài trợ hoặc giới thiệu các khóa học... Xem thêm

#16658 23:07, 29/07/2026

4 BẠN QUÁ PHIỀN Tui muốn góp ý là 4 bạn gì đó ơi, 2 trai 2 gái học CSVH thứ 4 ca 5-6. Các bạn quá ồn, ồn một cách vô duyên và bất lịch sự luôn. Cô thì giảng trên lớp, các bạn không nghe thì để người khác nghe, chứ cái mỏ bạn còn nói to hơn... Xem thêm

#16651 11:07, 26/07/2026

Mình có một người bạn khá thân, cũng tốt tính, nhưng học hành không được ổn cho lắm. Ban đầu chơi chung thì khá ok nhưng càng về sau mình thấy bạn ấy quá nghe theo sự sắp đặt của ba mẹ, ba mẹ nói sao làm vậy. Mình biết ai cũng nghe lời nhưng cái nào đúng thì thôi... Xem thêm

#16646 21:07, 23/07/2026

Ủa sao có vài người tính tình kì vậy, tui không có nói chuyện tới luôn, tui không đụng chạm hay nói xấu gì hết, mà cứ nói tui liếc xong lập nhóm cô lập tui vậy. Ai chơi với tui cũng lôi kéo về bên họ, rồi tui phát biểu mà sai hay làm bài không được cái ngồi... Xem thêm

#16640 20:07, 22/07/2026

Có ai từng cảm thấy mình đánh mất ngọn lửa thuyết trình như mình không? Năm nhất và năm hai đại học, mình từng rất thích đứng trước đám đông. Mỗi lần thuyết trình là một lần mình háo hức được chia sẻ, được thể hiện bản thân. Mình nói đầy năng lượng, tự tin, sẵn sàng xung phong và... Xem thêm