Xin chào mọi người. Mình là K25, sinh viên năm cuối khoa Đông Phương. Mình đang cảm thấy rất bất lực và bế tắc trong suy nghĩ nên quyết định viết ra những dòng tâm sự này.

Mình vừa có rất nhiều chuyện biến đổi trong chuyện tình cảm. Mình quyết định quen anh lúc đã ổn định tất cả về mặt cảm xúc với người cũ trước đây, cả hai đều rất hạnh phúc ở những thời gian đầu. Nhưng không biết sao bạn bè xung quanh mình nói mình đừng quen anh ta. Mình ngu ngốc, làm theo con tim mọi người ạ :)

Trước khi quen, anh hứa với mình rất nhiều, hứa chắc nịch là anh sẽ không làm thế này thế kia, anh sẽ bù đắp, sẽ cho mình lại hạnh phúc. Mình quen anh chưa bao giờ đòi hỏi gì ở anh, thứ duy nhất mình đòi hỏi là tình cảm. Anh cũng khá nhiệt tình vì lâu lâu hay qua gặp mình.

Từ khi quen anh đến lúc chia tay, mình đã yêu và ỷ lại rằng anh cũng đang rất yêu mình nên đôi khi trong một số chuyện, mình tự thừa nhận có những phản ứng hơi quá. Sau tất cả những lần đó mình nhận ra mình sai nên cũng đã xin lỗi trước.

Nhưng khi biết được anh có mập mờ với một người khác trước đó, ngay lập tức mình có cảm giác rất không an toàn vì cái ánh mắt anh kể với mình nó rất là... :))) Sau đó cả hai đã có một cuộc cãi vã lớn về người này. Anh đã bỏ hết mọi phương thức liên lạc để cho mình cảm giác an toàn. Và thế là mình đã tin tưởng.

Nhưng tháng vừa rồi, mình và anh quyết định dừng lại vì một lý do là anh quá mệt! Mình biết anh đi làm thêm cũng khá nhiều, nhưng chơi cũng nhiều :)) nên mình vẫn hỏi han quan tâm anh bình thường, bản thân mình cũng chỉ muốn được anh quan tâm. Anh chọn cách im lặng rời đi và ngay sau đó anh đã kết bạn tâm giao với bạn mập mờ trước :)))

Mình lúc đó chỉ biết OMG luôn á mấy bạn, mình bất ngờ đến ngã ngửa, cảm giác như mình bị lừa và anh chỉ muốn đuổi mình đi lẹ lẹ để quay lại với cô ta ?

Bản thân mình khó lắm mới chọn được người để yêu, để tin nhưng mà nó lạ ghê. Mỗi lần mình chọn đều là sai lầm!

Confession hơi dài nhưng nó là nỗi lòng của mình trong tháng qua, mình không biết nói hay tâm sự với ai nên mình viết lên đây để mọi người cho mình lời khuyên, vì tới tận bây giờ mình không biết làm sao để trong lòng khỏi lấn cấn chuyện này nữa ?

Mình cũng mong các bạn nữ đừng tin tưởng quá vào ai, kẻo đến lúc thất vọng lại như mình.

Cảm ơn Ad và mọi người đã đọc tới đây nhé ❤️


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16661 20:07, 31/07/2026

Mình là nam, hiện đang học năm 3. Mình quen một chị hơn mình 3 tuổi từ hồi năm nhất. Chị không học cùng trường nhưng hiện là giáo viên tại một trung tâm tiếng Anh. Thỉnh thoảng trung tâm của chị có về trường mình tham gia ngày hội sinh viên, tài trợ hoặc giới thiệu các khóa học... Xem thêm

#16658 23:07, 29/07/2026

4 BẠN QUÁ PHIỀN Tui muốn góp ý là 4 bạn gì đó ơi, 2 trai 2 gái học CSVH thứ 4 ca 5-6. Các bạn quá ồn, ồn một cách vô duyên và bất lịch sự luôn. Cô thì giảng trên lớp, các bạn không nghe thì để người khác nghe, chứ cái mỏ bạn còn nói to hơn... Xem thêm

#16651 11:07, 26/07/2026

Mình có một người bạn khá thân, cũng tốt tính, nhưng học hành không được ổn cho lắm. Ban đầu chơi chung thì khá ok nhưng càng về sau mình thấy bạn ấy quá nghe theo sự sắp đặt của ba mẹ, ba mẹ nói sao làm vậy. Mình biết ai cũng nghe lời nhưng cái nào đúng thì thôi... Xem thêm

#16646 21:07, 23/07/2026

Ủa sao có vài người tính tình kì vậy, tui không có nói chuyện tới luôn, tui không đụng chạm hay nói xấu gì hết, mà cứ nói tui liếc xong lập nhóm cô lập tui vậy. Ai chơi với tui cũng lôi kéo về bên họ, rồi tui phát biểu mà sai hay làm bài không được cái ngồi... Xem thêm

#16640 20:07, 22/07/2026

Có ai từng cảm thấy mình đánh mất ngọn lửa thuyết trình như mình không? Năm nhất và năm hai đại học, mình từng rất thích đứng trước đám đông. Mỗi lần thuyết trình là một lần mình háo hức được chia sẻ, được thể hiện bản thân. Mình nói đầy năng lượng, tự tin, sẵn sàng xung phong và... Xem thêm