Em tên là N khóa K28 ngành HQH. Em vừa mới trải qua cú sốc đầu đời lun ạ.

Khi chưa bước chân lên thành phố thì em đã từng nghe rất nhiều về việc trộm cắp và thật sự khi nghe thì em cũng hơi rén, nhưng không nghĩ là một ngày nó sẽ xảy ra với mình.

Chuyện là vào khoảng 5h chiều nay (12/11), khi em đang khi chill với một đống bài tập thì bỗng dưng nghe tiếng đập cửa rầm rầm. Vì em đang ở trên lầu nên không bít là trộm đang cạy khóa cửa nhà mình mà lúc đó em nghĩ là nhà hàng xóm đang sửa cái gì đó nên cũng không quá bận tâm. Nhưng sau 2 lần nghe tiếng thì bỗng dưng em có cảm giác hình như có cái gì đó không ổn rồi. Thế là em chạy ngay ra ban công và dòm xuống. Quả không sai, hai tên ĂN TRỘM, một thằng đang ngồi trên chiếc Wave màu trắng chực sẵn còn một thằng đang dùng vật bằng sắt to và dài khoảng chừng 1m để cạy khóa nhà.

Sau khi chứng kiến hình ảnh đó thì em đã hét lên "Bớ người ta có ăn trộm". Sau tiếng hét thất thanh đó thì thằng đang ngồi trên xe ngước mặt lên ban công và nhìn thấy em. Lúc đó đúng kiểu "ánh mắt ta chạm nhau chỉ muốn với anh một câu là mày đã trộm nhầm nhà rồi". Em liền bay xuống lầu, không ngần ngại mà cầm ngay thanh đoản đao dùng để chặt thịt để tính sổ với 2 tên đó.

Khi em chạy ra ngoài thì 2 tên trộm đã phóng lên xe và chuồn đi mất dép rùi. Giờ nghĩ lại không bít có thế lực tâm linh thôi thúc bản thân mà sao lúc đó dũng cảm dữ z lun.

Thông qua câu chuyện này em muốn nhắn nhủ với tất cả mọi người rằng hãy khóa cửa nẻo thật cẩn thận trước khi ra ngoài nhé. Trong cái rủi có cái may khi đó em đang ở nhà và phát hiện kịp thời nên không thất thoát về mặt tài sản chứ lỡ mà em ra ngoài thì xác định là cái nịt cũng không còn.

Em có đôi lời muốn gửi đến 2 tên ăn trộm: Nếu có đọc được bài viết này thì anh ơi em nghèo lắm, trong nhà không có gì đáng giá ngoài thân xác đỗ nghèo khỉ này đâu ạ. Mong các anh từ này về sau không ghé lại ạ, còn nếu vẫn ngoan cố thì đừng trách em RA TAY TÀN ĐỘC nhé. Cảm ơn Ad đã giúp đăng bài ạ.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#16259 21:01, 20/01/2026

Mình với bạn trai đã quen nhau nhiều năm, trong mối quan hệ mình vẫn luôn cảm thấy tình yêu thương của bạn ấy qua những sự quan tâm, chăm sóc và nhẫn nhịn em. Bạn luôn có 10 cho em 10, từ khi quen nhau bạn luôn cố để có thể lo cho em về mặt vật chất và... Xem thêm

#16257 20:01, 20/01/2026

Hỡi ơi, nãy lướt bài có cuộc thi lồng tiếng Anime bên CLB Nhật ngữ mà mình hưng phấn quá, mình siêu muốn tham gia luôn, nhưng tôi học Ngôn ngữ Anh huhu TvT không có tí kiến thức về tiếng Nhật các thứ. Dù xem anime đã lâu, cũng hay có thói nhại giọng nhân vật, mình muốn thử... Xem thêm

#16256 23:01, 19/01/2026

Làm cách nào để có thể quên đi một người? Mình vừa trải qua một cuộc tình rất sâu nặng. Ban đầu cả hai đến với nhau vì sự hồn nhiên, yêu mến nhau của tuổi trẻ một cách thuần khiết, hai đứa trẻ đúng nghĩa nhưng rồi có sự gắn bó xây dựng với nhau thật nhiều kỉ niệm... Xem thêm

#16252 22:01, 15/01/2026

Tối khuya khó ngủ nên mình muốn tâm sự tí ạ. Có phải khi có một số lợi thế sẵn như về gia thế và bề ngoài thì cho dù có nỗ lực hay làm gì đi nữa cũng không được công nhận không? Dạo gần đây bạn bè mình khi đi chơi hay chơi game chung đều cứ hỏi... Xem thêm

#16249 21:01, 13/01/2026

Xin chào mọi người, mình giới thiệu trước mình là T, sinh viên K27 đã tốt nghiệp đợt 1 năm 2025. Tính ra cũng đã đi làm được gần năm rồi. Mấy nay mình có thấy vài bài viết mong muốn tổ chức lễ tốt nghiệp ở Hóc Môn và một bài viết phản biện lại điều đó. Mình chia... Xem thêm