Sẽ ra sao nếu như năng lượng tích cực của bạn ngày một dần bị hút đi bởi chính những người thân xung quanh?

Xin chào, mình mong post này sẽ không làm mọi người bị xuống tinh thần. Mình đã và đang kiệt sức, mệt mỏi và sắp đánh mất chính bản thân mình. Câu chuyện mình sắp kể dưới đây là những gì mình đã và đang chịu đựng gần hơn 3 năm vừa qua. Trước đó mình không hề biết khóc, nếu có chỉ có thể vì quá vui mừng hoặc vì quá ấm ức chuyện gì đó nên mới khóc mà thôi. Nhưng trong 3 năm vừa qua, đêm nào mình cũng khóc vì mệt mỏi, vì áp lực gia đình đem lại cho mình mà mình không hề nghĩ rằng đó chính là những người mình yêu thương nhất.

Gia đình mình thuộc dạng khá giả, nhưng có lẽ vì thế mà ông trời buộc phải lấy thứ còn lại tồn tại trong mỗi ngôi nhà: tinh thần.

Anh mình là gay, mình biết điều đó và cả ba mẹ cũng biết. Riêng mình thì vẫn ủng hộ nhưng ba mẹ thì khó tính rất nhiều, nên đương nhiên vẫn chẳng thể chấp nhận. Nếu như là mình, mình sẽ cố gắng tạo một hình ảnh đẹp để chứng minh cho ba mẹ thấy. Nhưng không, anh mình đang đi theo hướng ngược lại mọi người ạ. Anh mình quậy phá, chửi thề với ba mẹ, chưa một lần mình nhìn thấy sự tôn trọng của anh dành cho ba mẹ kể từ khi anh mình bước vào giới tính thứ ba. Và không chỉ ba mẹ, mình là nạn nhân của việc bạo lực, anh đã đánh mình.

Mình chỉ muốn bênh ba mẹ mà thôi, mình cố gắng nói rằng anh sai rồi, mình muốn anh sửa đổi, yêu thương, tôn trọng ba mẹ hơn nhưng tất cả những gì anh làm là đi ngược lại, là so sánh ba mẹ mình với động vật, là tát vào mặt mình, là đánh cho bầm người để hả giận. Tại sao vậy? Mình biết thế nhưng mình vẫn thương anh, nhưng đánh lần 1 mình đau mình bỏ qua, nhưng lần 2, lần 3…

Gia đình bên ngoại, đặc biệt là dì út, rất ghét mình, thường nhắn tin chửi mình và ngay cả ở ngoài đời, dì không hề dấu đi sự ganh ghét. Và cả ngoại mình cũng thế, cậu mình cũng thế, dì ba cũng thế. Gia đình mình là như vậy, bây giờ chỉ còn mình và ba mẹ là còn yêu thương nhau. Tất cả những người thân đều chĩa mũi giáo vào cả ba. Mình mệt mỏi lắm, mình thương ba mẹ và muốn bảo vệ ba mẹ, nhưng mình không đủ sức để làm điều đấy.

Mình không có bạn bè, những người xung quanh chỉ ở mức xã giao vì mình biết được họ nói chuyện với mình vì mục đích gì. Những người mình từng chơi thân cũng bỏ mình vì họ nói “Nhìn mày như con điên, nói chuyện thì cứ khùng khùng, ai mà hiểu”. Mình từng bị cắm sừng 2 lần nên cũng chẳng còn quan tâm đến vấn đề tình yêu. Nhưng nếu mà nói, mình cô đơn lắm. Điều mình mơ ước bây giờ là được một lần nằm ngủ một giấc thật dài, không cần phải suy nghĩ, không cần phải lo lắng về bất cứ điều gì.

Cảm ơn mọi người đã lắng nghe.


Đọc comment của bài trên Facebook Xem trên Facebook

Cùng chuyên mục Tâm sự, kể chuyện

#15772 19:08, 29/08/2025

GỬI CÁC EM TÂN SINH VIÊN NĂM NHẤT CHÂN ƯỚT CHÂN RÁO LÊN SÀI GÒN Các em à, chị biết. Mới bước chân lên cái thành phố này, ai cũng hoang mang. Ở quê thì có ba mẹ giữ, có thầy cô nhắc, có bạn bè sát bên. Lên Sài Gòn, ở trọ, sống một mình, tự do, tự quyết... Xem thêm

#15770 20:08, 28/08/2025

GIA ĐÌNH KHÓ KHĂN NHƯNG VẪN CỐ CHẤP ĐI HỌC TIẾP Em xin chào anh chị, em hiện là sinh viên năm cuối ạ, em bế tắc quá nên muốn tâm sự với anh chị một xíu. Công việc của ba mẹ em không ổn định nên 3 năm qua phải vay mượn rất nhiều để em ăn học, em... Xem thêm

#15766 21:08, 27/08/2025

Tớ là tân sinh viên, tớ vừa đi nhập học hôm trước. Sau buổi nhập học đấy làm tớ sợ học đại học... Trước khi bố đèo tớ đến trường, tớ đã chuẩn bị tận trước giờ đi 30p về quần áo đầu tóc để có thể cảm thấy tự tin nhất khi vào trường. Nhưng khi vừa nhìn thấy... Xem thêm

#15765 22:08, 26/08/2025

Mình nhớ trường quá, mình muốn được quay lại làm một sinh viên chạy dl dù mệt nhưng là với mọi người, chứ không phải chạy một mình như bây giờ. Xem thêm

#15764 21:08, 25/08/2025

Hello mọi người, mình là nữ, tân sinh viên ngành Truyền thông đa phương tiện 🥰. Vì ngành này mới mở ở trường nên mình thấy hơi khó tìm bạn cùng ngành để làm quen nên sợ lúc đi sinh hoạt sẽ bị lạc lõng 🥲. Bạn nào cũng học ngành này thì cho mình xin kết bạn với nhe,... Xem thêm