Cứu em với mọi người. Chuyện là em thích một bạn học chung lớp với em một môn. Bạn ý xinh lắm ạ, da trắng, mắt to, còn long lanh nữa, à chưa hết, bạn ý giỏi lắm, độc lập và rất siêng nữa.
Em gặp bạn í một cách rất là tình cờ, giống như người đời hay gọi là duyên phận, nhưng mà là duyên phận lận đận. Cái kiểu của em là nói nhiều nhưng mà không hiểu sao đứng gần bạn em cứ như bị mute, không nói được cái gì hết, đầu óc cứ lùng bùng...